Âm dương hoà hợp tán
August 30, 2009 by Thành Art
Filed under Truyện đọc lúc 0h
Sau 3 năm đeo đuổi một cô bé vô cùng dễ thương, đã dẫn nàng đi tắm biển, tắm mưa, đi cà PHÊ, cà pháo thế mà tên ORAN nhà ta vẫn không "sờ mó" được gì cô bé. Lúc đầu, tên ORAN cứ tưởng cô bé quá e thẹn, còn xấu hổ nhưng sau khi tìm hiểu một thời gian dài thì biết được tính cách cô ta cũng rất ư là BẠO (bạo chúa). Đưa cô bé đi khám bệnh thì bác sĩ chọi 2 chữ vào ORAN như sét đánh ngay mặt: "LÃNH CẢM", kèm theo một tràn câu thoại có trong phim ảnh "Chúng tôi đã cố gắng hết sức". Một lòng "chữa bệnh" cho cô bé, thế là tên ORAN đến gặp KHIÊNG ĐẠI PHU, một thầy thuốc nổi tiếng toàn quốc về chữa trị các bệnh nan y. KHIÊNG ĐẠI PHU bốc thuốc kê toa: – "Với căn bệnh của cô ta, chỉ có một loại linh dược chữa được thôi, đó là: ÂM DƯƠNG HOÀ HỢP TÁN". Chưa kịp mừng rỡ vì có cách phá giải, thì ĐẠI PHU nói thêm: – "Loại thuốc này đã thất truyền cách đây 800 năm về trước" Chưa kịp đau lòng thì ĐẠI PHU nói thêm (công nhận KHIÊNG ĐẠI PHU làm hồi hộp quá
: – "Tuy nhiên, dạo gần đây, trên núi HOA QUẢ SƠN gần THUỶ LIÊM ĐỘNG, nghe đồn xuất hiện một QUÁI ĐẠI PHU có thể bào chế ra phương thuốc này" Chưa kịp vui sướng thì ĐẠI PHU lại xen vào: – "Mà lời giang hồ đồn thì chớ mà tin" Chưa kịp rẩu rĩ thì ĐẠI PHU tiếp tục: – "Nhưng do quen biết rộng rãi nên ta có chút thân thiết với hắn" Chưa kịp, chưa kịp…Không nhịn được với tên KHIÊNG ĐẠI PHU này, tên ORAN la lớn: – "Bao nhiêu tiền cũng trả" Vừa dứt câu, KHIÊNG ĐẠI PHU nhỏ nhẹ, từ tốn: – "Thế mà không nói sớm, đây là giấy giới thiệu của ta, anh lên núi gặp QUÁI ĐẠI PHU , hắn sẽ bán cho, chúc anh may mắn đoạt được ước nguyện" Sau 8 ngày ròng rã trèo đèo vượt suối, qua bao gian nan khổ ải , thế mà vẫn không tìm thấy ngọn núi nào có tên là HOA QUẢ cả. TUYỆT VỌNG . Mệt mỏi, chán chường, ORAN dừng chân tạm nghỉ tại quán nước ven đường. Cô bán hàng cảm thông tình cảnh của ORAN (nhưng thực chất cảm thông trước sắc đẹp của ORAN) nên đã chỉ dẫn: – "Do quá nhiều người đổ xô tìm thuốc, chém giết lẫn nhau nên người dân ở đây đổi tên núi lại là TRÁI CÂY SƠN, vì anh dễ sương, thật thà, hiền lành nên em mới nói nhỏ cho anh biết đó" Cảm ơn cô bán hàng, ORAN tiếp tục ngày đêm leo núi. Và cuối cùng cũng gặp được QUÁI ĐẠI PHU tại một căn liều nhỏ, trên ngọn núi TRÁI CÂY. Sau khi thuật lại toàn bộ sự việc cộng với giấy giới thiệu (thêm 8 cái bao thư $) thì QUÁI ĐẠI PHU cũng xiêu lòng, mang linh dược TẶNG cho ORAN : – "Đây là xuân dược, không màu, không mùi, không vị, tan nhanh trong nước nóng lẫn lạnh, công hiệu rất mạnh, dùng một gói là thành công, đặc biệt không có tác dụng phụ, lại còn làm da dẻ hồng hào, đẹp ra." (QUẢNG CÁO) ORAN vui mừng khôn xiết: – "Cho con 10 gói để dành hen đại phu" (Vừa nói vừa kèm thêm 8 cái bao thư $) QUÁI ĐẠI PHU cũng cảm động và thấu hiểu tấm chân tình của ORAN nên đưa 10 gói và khuyến mãi thêm 1 gói. Sau khi có thuốc tiên phá giải căn bệnh của cô bé, ORAN hẹn nàng ở một quán cà phê lãng mạn (đèn hơi tối). Tranh thủ lúc nàng đi toalet, ORAN lén bỏ tiên dược vào ly nước cam của nàng. Quả đúng là công hiệu cực nhanh, chưa đầy 30 giây sau khi uống ngụm nước, mặt nàng đỏ ửng , mắt chớp lia chia, nũng nịu xà vào lòng ORAN. Quá sung sướng và bất ngờ nên chưa chuẩn bị tâm lý lắm, tên ORAN bèn bỏ tiên dược vào ly nước của mình luôn. Mặt tên ORAN cũng bắt đấu đỏ ửng , rạo rực. Người nàng và tên ORAN nóng rang lên, nước miếng nàng chảy ròng ròng , nàng cởi bỏ chiếc áo khoác, còn lại chiếc áo 2 dây màu hồng xinh xắn. Hơi thở nàng gấp gáp, thỏ thẻ bên tay ORAN: – "Anh ORAN , bây giờ, bây giờ…em…em muốn…đàn ông lắm" Tên ORAN hơi thở gấp gáp, thủ thỉ bên tai nàng: – "Em yêu, bây giờ, bây giờ…anh anh cũng muốn…đàn ông" <|+++< Chú thích >+++|>: – Theo từ điển kiếm hiệp thì Âm dương hoà hợp tán không phải độc dược mà là xuân dược, vô cùng bá đạo, làm cho kẻ sĩ chính trực trở nên dê xòm, con gái đoan trang biến thành lẳng lơ, chỉ 1 phút mê muội mà thánh hiền trở thành cầm thú. Ăn phải nếu không cho âm dương hoà hợp, kết làm vợ chồng thì chất thuốc mỗi ngày một phát tác cực kỳ trầm trọng, da thịt nứt ra, ứa máu, đến ngày thứ 8 thì không chịu nổi mà NGỦM (By Orantino)








