Yêu một cơn mưa (phần 1)
December 5, 2009 by Duong
Filed under Truyện đọc lúc 0h
Có một người bạn cũ đang yêu nhưng không thể gần người mình yêu. Mỗi khi nỗi nhớ tràn về ,lại có một cơn mưa ùa qua blog nó. Nhỏ bạn cũ cứ thế miệt mài yêu mưa và viết về những cơn mưa, những cơn mưa đã xa và những cơn mưa sẽ tới. Mưa rào, mưa phùn, mưa tí tách, mưa tuôn xối xả, mưa rỉ rả như ai khóc… Dường như chỉ có mưa mới trút được lên mặt đất tất cả những nỗi niềm không ai hiểu.
Có những người đang yêu cũng viết về mưa. Mưa buồn, mưa vui, mưa nhẹ, mưa tầm tã… Người ta dễ dàng tìm thấy sự đồng cảm trong những hạt nước tròn vo và trong vắt đó. Chỉ cần nhắm mắt và cảm. Họ đang yêu mưa hay yêu – một – người – giống – mưa?
“Anh à,
Đôi lúc em cứ nghĩ chuyện của chúng mình sao giống như một cuốn phim Hàn ấy, đẹp, lãng mạn và đoán trước được kết cục. Chỉ có điều em và anh không phải diễn viên, chỉ có số phận là đạo diễn. Tay đạo diễn này thật tồi, phải không anh? Chính vì thế nên cuốn phim ấy có những đoạn phim cũng thật tồi, mà em ước gì nó đã không xảy ra, nhất là đoạn kết thúc…
Nếu được làm lại từ đầu, em vẫn sẽ làm như những gì đã làm. Em sẽ vẫn uống cà phê với hai kiểu, mặc đủ thứ quần áo em thích, sẽ nhảy cẫng lên khi nào em vui và cười to mỗi khi thấy sảng khoái. Và em sẽ vẫn yêu anh, cho dù có một lần nữa làm nên một câu chuyện thật buồn. Em sẽ nhớ mãi những lần anh cốc đầu em và bảo em đừng đùa nữa. Lần này em không đùa nữa đâu, em yêu anh thật mà.
Em xin lỗi vì chúng ta đã không thể có một đạo diễn tốt hơn. Em vẫn ước ngày mai trời lại sáng, và lại có thể nắm tay anh đi dạo quanh “phố mưa” mà anh rất thích.
Em cảm ơn anh vì đã yêu em, và xin lỗi anh thật nhiều vì tất cả..
Yêu anh
Tái bút: Ở đây em vẫn nghe được tiếng mưa đấy, nhẹ nhàng và miên man lắm, anh có nghe được không?”
…
Mùa mưa đến, mùa của dịu dàng và thanh thản. Mùa có màu vàng của là và sắc trắng xóa của mưa. Có hơn ngàn lần trong cuộc đời hai mươi năm, tôi ngước nhìn bầu trời mưa và ao ước được yêu một cô gái mong manh như những giọt mưa ấy. Ít ra thì mưa không vô sắc vô hình như gió, người ta có thể nắm mưa trong tay và cảm nhận từng giọt len lỏi.
Thế mà ngược hẳn với mơ ước, tôi đã yêu một cô gái thật sự kì lạ. Một cô gái với hai trái tim, hai khối óc, và hai khuôn mặt khác nhau.
Cô ấy vẫn có vẻ ngoài dịu dàng như một giọt mưa thu, mỏng manh như một cơn gió, nhưng mắt phải lại buồn u uẩn còn mắt trái thì luôn chìm dưới mái tóc dày che gần nửa khuôn mặt. Cơn gió có thể hất tung nhiều thứ, nhưng mái tóc ấy, thì không.
Cô ấy có thể diện một chiếc váy rất nữ tính đi chơi cùng tôi đêm trước, với mái tóc kẹp nơ xinh như búp bê, để ngay hôm sau biến thành một rock chick ra lệnh tôi chở đến đại hội nhạc rock.
Cô ấy rất thích uống café và có thể nuốt vị đắng ấy ở bất cứ nơi đâu. Nếu bạn bắt gặp cô ấy trong một quán café piano sang trọng, thì rất có thể đó là cô gái mặc váy dài sang trọng ngồi bên cửa kính. Làm một việc gì đó trên lap top. Ngắm mưa. Còn nếu bạn muốn tìm cô ấy trong một quán cóc, dễ thôi, đó là cô nhóc mặc quần jean bạc phếch với cái áo phông to đùng mà tôi hay đùa là có thể biến thành váy với một sợi dây cột ngang. Với ly café trên tay, cô ấy thích uống nó theo cách người ta uống một ly rượu độc.
Cô ấy có thể ngồi hằng giờ đồng hồ trong im lặng khi trò chuyện với một đám bạn, lấy nụ cười làm câu trả lời, và vào một lúc khác, cô ấy sẽ làm bạn ngộp thở với những câu chuyện được kể liên tục cùng kểu cười thoải mái và giòn tan như nắng mười hai giờ.
Cô ấy có thể nhẩm theo một bài rap điệu nghệ như Eminem, và cũng có thể cất giọng hát cải lương bất cứ khi nào cần một chút ngọt ngào.
Cô ấy thích chơi ghi ta điện mà cũng thích thổi sáo, dù rằng cô ấy không dài hơi khiến tiếng sáo cứ đứt quãng đến buồn cười. Mỗi như thế là mỗi lần tôi trêu, và mỗi lần bị trêu là mỗi lần mái tóc dày được hất sang một bên, để đôi mắt trái liếc tôi sắc lẻm.
Từ ngày yêu cô ấy, cuộc sống tôi đảo lộn, như khi người ta vặn rubik, không thể biết trước nó sẽ được vặn về hướng nào. Tôi còn nhớ, tôi ngỏ lời yêu và đúng sinh nhật cô ấy, và cô ấy trả lời nó bằng một tờ giấy nhỏ nhân sinh nhật tôi sau đó ba tháng. Tờ giấy chỉ có một dòng “ Anh không hối hận chứ?”. Tôi lắc đầu, và thế là sinh nhật ấy tôi nhận được một món quà đặc biệt, là cô ấy. Ngày ấy tôi không biết “ hối hận” có nghĩa là gì, và tôi cũng không cần biết.
Quen cô ấy, tôi dạo mưa nhiều hơn, dạo theo sở thích của tôi và cũng là của cô ấy. Những kí ức ngày xưa của một thằng bé chuyên đào giun dế và cởi truồng tắm mưa được những buổi đi dạo ấy gợi lên hoàn hảo. Dưới mưa, cô ấy nói nhiều lắm, tíu tít kể mọi thứ, và ánh mắt se lạnh như hơi mưa. Những lúc ấy, tôi thường nắm tay cô ấy chặt thật chặt, và chẳng mong ước gì hơn là ở mãi cạnh cơn mưa bé nhỏ đang nói nhiều thật nhiều này.
Quen cô ấy, tôi cũng thay đổi hẳn. Ăn mặc có style hơn, dù rằng đôi khi nó lóc chóc và đôi khi quá quái dị, y như người chọn cái style đó cho tôi – là cô ấy. Hôm thì cô ấy mua cái áo trắng tinh về, nhúng hai bàn tay vô màu và in lên áo, rồi bắt tôi mặc, mặc đi đâu cũng được, không mặc thì có chết với cô ấy. Khi khác lại mua đồ toàn màu café sữa – màu tôi rất thích, và ghép chúng lại một cách hoàn hảo trên người tôi – một tôi lịch lãm và sang trọng. Nhiều lần tôi hỏi:
- Sao em không để anh tự mua? Có những thứ em mua anh không thích thì sao?
- Vi em thích, được chứ? – Rồi cô ấy hất tóc – Hãy để em chăm sóc cho anh khi còn có thể, được không vậy?
Tôi ừ, biết có nói nữa cũng không được gì với cô gái bướng bỉnh này. Một cô gái nói nhiều, nhưng trả lời thì rất ít. Và thế là tôi tiếp tục được chăm sóc theo kiểu như thế. Một chút mơ hồ dâng lên, nhưng tôi không thể gọi tên và thế là gạt nó đi.
Rồi có một dạo, tôi cảm thấy cô ấy xa xôi dần. Những thứ cô ấy bắt tôi phải làm theo ngày càng nhiều hơn, gấp gáp hơn, và dù luôn cố gắng nắm chặt bàn tay, tôi vẫn thấy cô gái tôi yêu thương nhất vuột dần khỏi những ngón tay mình. Dù biết tính cô ấy thất thường, nhưng tôi vẫn không thể không khó chịu khi liên tục bắt gặp cô ấy đi cùng nhiều chàng trai khác. Uống café trong quán cóc quen thuộc, hoặc nhâm nhi ly capuccino trong Highlands, luôn thấy vây quanh cô ấy là những khuôn mặt xa lạ. Những chàng trai, những cô gái với khuôn mặt sáng tươi, ánh mắt nhiệt huyết và ôm ấp những gì mà tôi chỉ có thể cảm chứ không thể đọc được. Và những lúc ấy, cái tôi nhìn thấy ở cô ấy, là đôi mắt cô ấy cũng bừng sáng y như vậy. Không u uẩn, không lạnh băng như cái khi cô ấy vẫn ôm ghi ta và hát vu vơ bắt tôi nghe. Tôi giật mình: chưa bao giờ cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sức sống ấy, cho dù cô ấy vẫn hát, vẫn cười, vẫn nói như liên thanh với tôi mỗi ngày. Tại sao họ lại được ánh mắt ấy? Họ là ai?
Tôi không thể xen vào những câu chuyện ấy, tôi cũng không thể hỏi những gì cô ấy không muốn kể. Tôi chỉ suy nghĩ. Không làm gì khác ngoài suy nghĩ. Và tôi kết luận: tôi không thể hiểu.
Khi sự nghi ngờ được nhen nhóm mà không ai dập tắt, sẽ có một ngày chính nó dập tắt tất cả hạnh phúc ta đang có. Và nó đã dập tắt chính hạnh phúc của tôi.
(còn tiếp..)












Lãng đãng như những giọt mưa…đầu mùa đông.
Hãy nói yêu anh đêm nay… Nhạc nền xuất sắc. Đa cảm!
chuyện tình buồn…vì mưa!