Yêu một cơn mưa (Phần cuối)
December 29, 2009 by Duong
Filed under Truyện đọc lúc 0h
Cả hôm sau, rồi hôm sau, rồi cả tuần sau đó, tôi trốn việc, chỉ nằm. Và suy nghĩ. Rồi tự nhiên tôi biết mình phải làm gì. Tôi hỏi số điện thoại của người phụ trách nhóm tình nguyện, rồi số của người phụ trách nhóm trẻ ung thư. Và rồi tôi gặp được người đó. Tôi cần phải biết lí do của tất cả chuyện này, như người yêu mưa cần biết cơn gió nào mang mưa đến.
- Em hỏi cô bé có mái tóc dài che nửa khuôn mặt phải không? Cô bé đến đây cũng ba năm nay rồi, tích cực và nhiệt huyết lắm – Chị phụ trách mỉm cười, nụ cười thường thấy trên khuôn mặt những người tình nguyện.
- Cô ấy… bệnh gì hả chị? – Tôi hỏi mà ko muốn nghe câu trả lời.
- Chị không nói đâu, cậu nhỏ à, cô bé dặn chị rồi – Chị gõ nhẹ cây bút xuống mặt bàn – Nhưng cô bé không dặn chị đừng chỉ chỗ của nó – Chị nheo mắt – Em có thể gặp nó mà hỏi – giọng chị trầm hẳn – đi em, thời gian không chờ ai cả.
Rồi chị đẩy một mảnh giấy nhỏ về phía tôi. Tầng ba.
****
Tôi chạy đến phòng ghi trong giấy. Lần này cô ấy không trốn tôi. Cô ấy nằm đó, gầy và xanh, hướng ra cửa sổ như biết tôi sẽ đến, không có mái tóc che nửa mặt, nhưng đôi mắt sáng rực hơn tất cả những lần tôi thấy nó.
Tôi ngồi xuống cạnh giường mà gần như không biết mình làm gì tiếp theo. Bất chợt, em ngồi choàng dậy, ôm chầm lấy tôi, và bật khóc.
- Đừng hỏi anh à, đừng hỏi gì hết!
Tôi ôm lại cô ấy thật chặt. Cái ôm của ba năm, nỗi niềm của rất nhiều năm. Rất lâu, rất lâu sau đó, cô ấy buông tôi ra và hỏi nhẹ nhàng:
- Anh không giận em chứ?
Tôi lắc đầu. Tôi sẽ còn lắc đầu suốt cả cuộc đời này vì tôi hoàn toàn không có gì để trách người tôi yêu cả. Tôi đưa tay lên trán cô ấy, nơi mà ba năm trước tôi vẫn có thói quen vuốt mái tóc cô ấy lên.
- Ba năm trước anh đã hỏi em tại sao, phải không…
- Đây là lí do tại sao em sống như đã sống – Em bắt đầu nói – Em muốn làm tất cả những thứ mà em sẽ không có cơ hội làm nữa. Em thích là một người ít nói, nhưng em cũng rất muốn là một người nói nhiều. Em thích ghita, nhưng mà em cũng thích sáo nữa – Cô ấy nói gấp gáp – Em muốn tất cả những lời em nói không ai phản đối. Em muốn tất cả những gì em làm người ta phải chấp nhận – Cô ấy lại khóc – và người đó phải là người em yêu thương nhất. Người đó chính là anh. Anh à…
Cô ấy gục đầu vào vai tôi. Tôi biết cô ấy muốn nói nữa, và tôi cũng thế, nhưng nói sao cho hết khoảng cách ba năm? Nói sao cho hết cảm giác vĩnh viễn mà nay mai tôi phải đối mặt? Nói sao cho bằng một cái nắm tay giản đơn? Tôi chỉ siết chặt tay cô ấy, và ôm cô ấy vào lòng, chặt tới nỗi tưởng chừng như những mầm ung thu có thể chạy xuyên qua tay tôi, vào người tôi, để tôi đau dùm cô ấy.
- Em bệnh khi nào?
- Trước khi quen anh – Đôi mắt u uất mỉm cười – Đó cũng là một ngày mưa. Em đã nghĩ, em không thể chết mà không biết yêu là thế nào. Em phải tìm ra người ấy thật mau… và em đã tìm ra. Cũng không tồi anh nhỉ?
Rồi cô ấy bật cười. Tôi cười theo.Vẫn nụ cười giòn giã thoải mái của ba năm trước, không khác tí nào.
- Anh này..
- Sao em?
- Mai dắt em đi “phố mưa” nghen! … Lâu rồi em không qua đó nữa, ba năm rồi … Em sợ lại gặp mưa … em sợ sẽ nhớ anh…
- Anh xin lỗi, ngày ấy anh không nên như vậy…
Nhưng cô ấy không để tâm đến tôi đang nói…
- Anh hứa phải đưa em đi phố mưa nhé!… Cho dù – cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi – em không thể đi nữa…
Tôi lại ôm cô ấy. Lúc này nói gì cũng là nhiều.
Lại im một lúc.
- Lâu rồi em không uống café nữa… – Em xịu mặt – Em nhớ mùi capuccino lắm đấy
- Em thế này mà bác sĩ cho uống mới lạ – Tôi cốc đầu em.
- Hay anh lén mua vào em uống nhé. Em sẽ nói mấy cô hộ lí không tố cáo anh đâu.
Tôi lại cười. Tôi thực sự không thích cứ phải hỏi và lại trả lời những câu ngoài đề thế này. Tôi chỉ muốn hỏi cô ấy bệnh thế nào, tôi chỉ muốn biết tôi còn nói chuyện được với cô ấy trong bao lâu nữa… tôi còn có thể ngắm đôi mắt ướt đẫm mưa này đến khi nào? Nhưng tôi không hỏi được.
Cô ấy lí lắc suốt cả chiều , và tôi ôm cô ấy cũng suốt cả chiều đó. Tôi không giỏi nói, càng không phải sinh ra để nói trong những dịp quan trọng. Mà gặp cô ấy thế này quả là quan trọng. Tôi chỉ cần nghe, nghe như nuốt hết vào lòng những thanh âm mà mãi mãi sau này tôi sẽ không bao giờ nghe được nữa.
Đêm đó cô ấy ngủ say. Cứ tưởng như ba năm nay cô ấy chưa ngủ say đến thế. Tôi nằm bên giường ngắm đôi mắt u uất chìm dưới làn mi đang khép. Tôi không biết phải nghĩ gì. Tôi nhìn sang bên cạnh giường. Ở đó có một khung hình nho nhỏ, bên trong là tấm hình của tôi. Tôi không nhớ mình từng chụp tấm này, có lẽ là cô ấy chụp lén một lúc nào đó. Ảnh tôi nghiêng đầu và cười bằng mắt. Bên góc khung có nét chữ hiền lành ghi bằng bút dạ
“ Em xin lỗi”
Tôi gục đầu.
Đêm ấy mưa tầm tã.
*****
Tôi còn gặp cô ấy ba lần nữa. Nhưng không thể sang đến lần thứ tư. Một chuyến công tác ba ngày làm lòng tôi gào thét. Máy bay vừa đáp xuống tôi lao ngay vào taxi. Ba ngày với tôi là ngắn nhưng với ai kia có thế là vĩnh viễn.
Và, vĩnh viễn thật.
Tôi chạy đến, chỉ thấy căn phòng trống một cách hoàn hảo. Toàn bộ ra giường đã được thay mới, trắng nhức nhối. Không có dáng ai gầy chờ tôi với ánh mắt khát khao. Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, một lá thư nhỏ đặt cạnh khung hình của tôi. Bìa thư cũng trắng hoàn hảo, chỉ trừ góc cuối vẽ một khuôn mặt với đôi mắt trái chìm hẳn vào bóng tóc. Đôi mắt mà tôi yêu. Tôi cầm lấy lá thư đi một mạch khỏi phòng, không một lần nhìn lại màu trắng nhức nhối.
Không kịp cho chuyến thăm phố mưa cuối cùng. Không kịp cho lời hứa cuối cùng.
Tôi cứ đi mãi trên đôi chân hình như không phải của mình, đến góc phố mưa của riêng tôi bao giờ cũng chẳng hay. Trời mịt mù, và gió thổi như một cái hất tóc trong quá khứ, lần đầu tiên trong hai mươi năm tuổi, chưa bao giờ tôi mong mưa không đến da diết như lúc này, bởi một khi mưa rơi xuống sẽ chẳng có gì đỡ nổi cho tất cả nỗi niềm trong lòng.
Mưa se sắt rơi. Tôi đứng nép vào mái hiên và mở lá thư ra đọc.
….
Một giọt mưa rơi xuống lá thư gấp vội. Bàn tay tôi xòa ra, để mặc những hạt mưa tràn qua những kẽ tay. Từng giọt len qua, và rớt đi mất, bàn tay không giữ được giọt nào. Tôi chợt nhận ra, cũng như gió, không ai giữ được mưa.
Phía xa, mưa trắng xóa uốn cong theo cơn gió như dáng ai đứng chờ, và cơn gió quấn quanh mưa, lạnh lùng như một cái hất tóc.










Nhẹ nhàng với 1 cơn mưa, với từng lời dịu dàng. Rồi, còn đâu những ngày êm đềm như vậy để còn nhớ nhau…
lại là mưa. Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa. Thì anh đã không gặp mưa…haiz…con đường mưa…
mưa…vội đến, vội đi, như gió vậy!
Gió đến trước, mưa đến sau. Có khi gió lại xua mây đen -> k mưa