Con gà tin học
December 18, 2009 by willbrunice
Filed under Nhật ký điện tử
Hôm nay, tên lớp trưởng thông báo để cộng điểm cho kì thi tốt nghiệp lớp 12, mọi người phải học thêm môn NGHỀ. Nghề: thực ra là học tin học nhưng lại chia ra làm 2 môn phái: WINDOWS và PASCAL.
Trường phái WINDOWS thì học Word, Excel,…; còn trường phái kia thì học lập trình PASCAL. Mọi người trong lớp bàn tán xôn xao về sự “dễ ẹt” của WINDOWS và cái “điên loạn” của môn lập trình nên kéo nhau đăng kí học WIN hết chỉ riêng con bé hoa khôi của lớp chơi nổi đăng ký học LẬP TRÌNH.
Tôi và thằng bạn thì chẳng biết mô tê về cái máy tính nên như kẻ đứng giữa ngã ba đường. Rồi cuối cùng cũng dõng dạc, chững chạc đăng ký nghề LẬP TRÌNH.
Được chưa đầy 3 ngày, con bé hoa khôi bị “điên loạn” đào tẩu bằng cách năn nỉ ỉ ôi để đuợc sang môn phái WINDOWS bỏ lại tôi và thằng bạn bơ vơ. Để tránh giang hồ dị nghị, tôi và thằng bạn tiếp tục theo đuổi lập trình và bám riết theo cái “điên loạn” ý.
Thời gian học cũng khá thoải mái: 1 tuần 2 buổi và lịch làm việc của riêng bọn tôi là 2 tháng học 1 lần (và luân phiên đi học)
Thời gian thấm thoát thoi đưa, ngày thi nghề còn độ 1 tuần, thì ông thầy dạy lập trình bỗng dưng “điên loạn” bỏ dạy, bỏ lớp. Thế là tôi và thằng bạn bị ghép chung với lớp khác mà đứng đầu là bà cô với chức danh Trưởng bộ môn tin học của trường.
Bà cô thì cực kì khó, cực kì dữ và rất nhiều giáo điều nhưng khi gặp chúng tôi chỉ nói đúng 1 chữ: “THUA”. Không thua sao được, khi cô ấy đưa ra 8 bài tập ôn thi mà 2 thằng bọn tôi chỉ biết nhìn nhau nhe răng nhát chơi.
Rồi như chúa cứu thế, một cô bé học chung cực không ốm (hay còn gọi là béo), cực không xinh , đưa cho tôi một cái đĩa CỰC MỀM.
“Bài giải trong đây hết nè cha nội”
Cảm kích với tấm lòng của cô bé, tôi quyết định mời cô ý một chầu chè bà Tám đầu cổng trường (thực ra là bị con bé ép phải mời chầu chè mới bán lại cái đĩa). Và như ông bà ta có dạy: “Bên cạnh một người phụ nữ không xinh là một người con gái vô cùng xinh”.
Đi chung ăn chè có bạn của cô bé bự – một cô bé bằng tuổi tôi, dáng cao ngang tôi, môi hồng xinh chúm chím, dáng cực chuẩn (mặc dù còn có khả năng phát triển đến đỉnh cao), đặt biệt mái tóc mì sợi (ngày ấy model mì sợi là rân chơi lắm rùi).
Tôi thì hiền như cục bột, chẳng nói chẳng rằng chỉ mải mê sực chè. Cho đến phút cuối thì cô bé xinh (lúc sau mới biết là hoa khôi toàn trường) mới mở lời:
“Cho bạn mượn cái đĩa bài giải đó nhe, khỏi phải trả lại nè, nhớ học cho kỹ rùi làm bài nhá”
Chỉ vì lời nói của cô ý, mà trong vòng 1 tuần, tôi tập trung hết 8 ngàn phần trăm công lực học tập. (sức mạnh của lòng quả cảm)
Kết quả là tôi đạt lý thuyết 10 trên 10, thực hành 10 trên 10 môn lập trình, trở thành một biểu tượng (rùa thần) trong giới tin học của lớp tôi….
….thời gian thấm thoát trôi qua
Đã lâu lắm rồi không sử dụng đĩa “cực mềm” 1 mê bốn (TƯ là tên của ba thằng bạn học chung môn lập trình của tôi). Nhưng không có cái đĩa CD, DVD, hay USB Flash Drive nào thay thế nổi cái đĩa mềm ngày ấy đang đuợc trưng bày trong tủ kỷ niệm của tôi.
Hôm nay, buồn buồn, lấy nó xuống đút vào ổ đĩa đọc lại mấy bài lập trình Pascal vẽ hình ngôi sao ngày xưa ra coi thử thì…phát hiện. có 1 tập tin nttt.txt với nội dung như sau:
“Chào bạn mắt kính cận thị kia,
Mình là NTTT, người mà cho bạn mượn cái đĩa này nè.
Cái đĩa mình cho mượn giá 2 chầu chè lận đó, bạn mới trả mình một chầu chè thôi, bạn vẫn còn nợ mình một chầu chè bà Tám đấy nhá.
Sau khi thi xong, đợi bạn trả nợ ở chỗ bà Tám nhé! Không gặp không về, đứa nào không tới là con RÙA đó nha”
Thế đấy, vậy mà lúc ấy lo làm bài tập chả thấy tập tin này…Đúng là con gà tin học mà. À không, con RÙA tin học mới đúng. Đĩa mềm ơi! Giờ ở đâu! Huhu









Dạo này văn – võ của chú Will đã gần lên tới đỉnh điểm rồi nhỉ. Mức độ lại láng, tình cảm ướt át, lãng mạn, lẫn phong cách xã hội đen kiểu “người trong giang hồ” của Trần Hạo Nam không thua kém gì đạo diễn Trương Ngụ Mê.
Thấm thoát mà đã 8 năm trôi qua, kể từ cái đêm chè định mệnh đó sao. Thế mới biết dẫu đường đời có tấp nập, ta vẫn vô tình lặng lẽ bước qua nhau. Những kỉ niệm xưa giờ lại sống trong lòng mỗi người của ngày hôm ấy. Thỉnh thoảng tui vẫn thường tự hỏi: “không biết giờ người tình cũ, tình mới, tình huynh đệ, tình cha ấm áp như vầng thái dương, tình mẹ bao la như biển thái bình dạt dào.
không biết giờ người tình cũ, tình mới, tình huynh đệ, tình cha ấm áp như vầng thái dương, tình mẹ bao la như biển thái bình dạt dào. Tình xưa nghĩa cũ giờ đang ở đâu, làm gì và nghĩ gì. Rồi lại lặng lẽ nhìn sang quán cafe kế bên để xem bà bán chè đậu đen có còn ngồi trước quán không. Vậy mà 3 ngày nay rồi lại không thấy “bóng chim tăm cá” của bả…
Ngoài đường xe vẫn chạy. Cafe nhạc vẫn xâp xình. Trong tiệm thằng Quân vẫn đangsửa máy. Còn tui. ..vẫn đang…
Mình xin nhận trình độ mình tăng lên vài bậc.
Nhưng mình cũng rất ư là cảm phục tài năng “COMMENT VÔ ĐỐI” của chú CHIM.
Mình cũng cảm phục khả năng “COMMENT VÔ ĐỐI” của chú CHIM.
Đúng là tuy Chim giờ biến dạng, nhưng comment vẫn thuộc loại cao thủ. Chưa từng thấy ai comment mà dài hơn bài viết, chỉ có 1 mình chú Khiêng Chim Đại tướng quân của chúng ta thôi. Vô đối!
Bài “con gà tin học” đã được lên 5giay.vn mục sì pam, xả xì trét và nhận được 80 cmt với 5 trang…Quả là Khiêng Hội quá nhiều nhân tài. Chỉ chờ 1 cơn gió lạ. Nếu ko có gió, ta đành tự tạo gió…Bằng clip, bài Thread, bằng “Papa cho con 1 ngàn”
Phải spam khắp mọi miền hy vọng tìm lại được cô ấy nhỉ???
http://5giay.vn/showthread.php?t=1458823
bây h sư phụ chạy ra coi nàng dzìa chưa biết đâu giờ nàng mở quán chè chờ đợi