Khi ba nó không chịu khóc
December 5, 2009 by willbrunice
Filed under Nhật ký điện tử
Có một câu chuyện…
Đã nghe từ rất lâu, về người cha và đứa con.
“Ngày ngoại nó mất, cả nhà ai cũng khóc, khóc nhiều nhất là má nó. Nó còn non nớt và cũng khóc nhiều lắm nhưng ba nó không khóc, dù chỉ một giọt lệ khẽ rơi.
Cả gia đình cậu, mợ, thím, bác, cô, dì trách ba, nó cũng trách. Còn má nó chỉ khóc.
Sau 3 năm, ba nó mở một đại lý gạo cùng ngày giỗ ngoại. Má nó khóc. Ba nó khẽ cười lau nhẹ nước mắt lăn trên má của má nó.
Nó lại khóc và chạy đến ôm chầm lấy ba vì nó biết: TIỆM GẠO là ước nguyện của ngoại.”
Và câu chuyện mới thực sự bắt đầu từ một giả thiết: PHẢI CHĂNG?
Phải chăng một người con có hiếu thường cho rằng mình “bắt buộc phải đau khổ, phải khóc than” khi người nhà qua đời? Càng yêu nhiều thì càng phải khóc thật nhiều, đau khổ thật nhiều. Điều này thuận theo những cảm xúc tự nhiên và để hợp cái gọi là “SỰ ĐỜI”. Thế nên có nhiều gia đình thuê cả người khóc mướn đấy thôi.
Yêu thương cha mẹ và cảm xúc đau khổ từ lâu và lâu lắm rồi chúng ta kết hợp chúng lại là một.Chúng ta không chấp nhận được một người con hết lòng yêu thương cha mẹ lại có thể không đau đớn cùng cực khi người ấy qua đời.
Với “ba nó”: sự yêu thương là làm những điều mang lại lợi ích và niềm vui thực sự với người mình yêu thương. Thế đau khổ khóc than ở đây không mang lại được gì cho người đã mất. Và nếu như có một thế giới sau khi chết thì sự khóc than cũng chẳng làm người thân vui lên, hạnh phúc lên.
Khóc vì chính ta muốn níu kéo những kỷ niệm hạnh phúc, vì chính ước mơ được sống mãi trong niềm vui với người đã mất. Khi ước mơ không còn nữa, đó là lúc đau khổ tràn về và là lúc nước mắt tuôn rơi.
Em,
Hãy tiếp tục sống, sống thật tốt, và hoàn thành tâm nguyện mà người đã khuất còn dang dở.
Và nếu yêu thương một ai thì hãy làm những điều mang cho người đó hạnh phúc thực sự.
Đừng chờ cho đến khi…
Tặng ba em và em ngày 5/12/2009
P/S: đừng nói suông với nỗi nhớ, hãy cụ thể nó đi, ngần ngại chi mà không chạy đến bên tôi mà nói rằng: “Bao anh ăn khuya nhé!”









Vô cảm? thực sự là không bao giờ vô cảm!
khóc…
cũng đôi lần khóc…
Níu kéo…
Cũng đã đôi lần
Hối tiếc
…cũng từng…
Tâm nguyện…
…Rất nhiều
…và còn dang dở
Khóc thì làm được gì, ngoài việc khiến bản thân mềm thêm một chút …