Lời hối tiếc muộn màng
February 11, 2010 by khiengheo
Filed under Chuyện trò, Nhật ký điện tử

Cuộc đời em trai đáng thương của chị sinh ra đã mang nhiều bất hạnh, tuổi thơ em không được chạy nhảy, đi đứng vững chắc vui chơi như bao nhiêu đứa trẻ con khác bởi vì thuở nhỏ mẹ sinh ra thì đôi chân của em không lành lặn như người bình thường mà ngược lại nó rất yếu, mỗi khi em đi lỡ có một ai vô tình đụng nhẹ vào em cũng té ngã, khi ở nhà ai cũng thương yêu và nhường nhịn em không dám làm gì mạnh tay vì sợ em ngã sẽ làm tổn thương em.
Đến tuổi đi học Tiểu Học hằng ngày em cắp sách đến trường là mỗi một ngày chị lo lắng biết nhường nào khi chị hay tin em đến trường học bị bạn bè cô lập không một người nào chịu chơi với em vì chúng nó coi em của chị là đứa bệnh tật, em chỉ biết lủi thủi một mình ngồi trong lớp, còn có những đứa bạn xấu ngày nào chúng nó cũng bắt nạt và trấn lột bắt em phải đưa hết tiền cho tụi nó không thì sẽ bị tụi nó đánh. Ngày nào mẹ cho em tiền để mua quà vặt cũng hết mà trong khi đó em chẳng có ăn gì, đến khi phát hiện ra chuyện đó mẹ có báo với cô chủ nhiệm nhưng mọi chuyện cũng chẳng mấy tốt đẹp hơn và gia đình phải đành lòng cho em nghỉ học khi vừa hoàn thành xong lớp 3 của trường Tiểu Học. Mẹ lại mướn cô giáo về nhà dạy cho em học tiếp thì họ cũng chỉ dạy được vài 3 tháng lại nghĩ vì chẳng ai chịu lặn lội đường xa để đi dạy học cho một đứa học trò… Thế là em của chị lại không còn được học nữa nhưng chị biết em của chị là một đứa rất thông minh và sáng dạ, lại có một trí nhớ tốt nhưng tại sao ông trời lại nỡ bắt em đọa đày trong cái thân xác tật nguyền như vậy????
Em trai của chị đã lớn dần theo năm tháng (10 tuổi) cũng chính từ đó đôi chân của em từ từ teo nhỏ và yếu dần em đã không còn được đi lại bằng chính đôi chân của mình nữa, cuộc sống của em từ đây đã gắn liền với chiếc xe lăn, đi đâu hay làm gì cũng phải nhờ người đẩy giúp. Mỗi khi đi đâu đến chỗ đông người là em không chịu vào bởi vì em mặc cảm em sợ mọi người nhìn em rồi họ cười nhạo em, thương em lắm mà chị chẳng giúp được gì… chị đau lòng lắm em à, vì thế cứ đến ngày cuối tuần dù bận biết bao nhiêu chị cũng đều về thăm em, thấy em ngồi trên chiếc xe lăn ngay trước cửa, mỗi khi chị về chơi em vui nhiều lắm, giờ thì còn đâu nữa những ngày tháng đó Đen ơi ….
Có nhiều lúc em ngồi một mình chị thấy trong đôi mắt em ẩn chứa rất nhiều suy tư, buồn bã nhìn về khoảng trời vô định, đau xé lòng có lần em nói với mẹ rằng em muốn chết cho mẹ đỡ vất vả hơn và bớt đi được một phần gánh nặng, khi nghe lời nói đó chị biết rằng em trai của chị giờ đã lớn và chị rất hiểu em luôn mang nỗi mặc cảm mình là một đứa tật nguyền không mang lại may mắn cho gia đình mà ngược lại vất vả nhiều hơn sẽ đè lên đôi vai của mẹ… em ơi… tại sao em lại suy nghĩ như vậy, cả nhà ai cũng yêu thương và quý mến em kia mà… vì thế chị luôn muốn bù đắp cho em những gì có thể làm cho em được vui, cứ mỗi khi đến sinh nhật em chị đều mua và dành cho em một món quà nho nhỏ khi thì cái bánh kem hoặc chiếc áo thun, những lúc đó chị thấy em rất vui và nụ cười đầy mãn nguyện.
Giáng sinh năm nay có lẽ là một năm buồn và nhiều mất mát nhất đối với chị Đen, sáng ngày 24/12 đang mơ màng trong giấc ngủ thì chị được báo tin rằng em nhập viện, chị không tin vào tai mình nữa, gọi điện thoại cho mẹ em thì thím nói sáng này em nói em thấy trong người mệt lắm và không thở được, cả nhà kêu taxi chở em đi cấp cứu trên đường đi đến bệnh viện dường như em đã ngừng thở, đến nơi họ đẩy em vào trong phòng cứu chữa cho em, cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại cũng là lúc mọi người chỉ biết cầu mong điều kỳ diệu của phép màu xảy ra, mấy tiếng sau đó họ nói bây giờ tạm thời em đã qua được cơn nguy kịch nhưng phải thở bằng sự trợ giúp của máy oxy, vì thế phải chuyển em qua bệnh viện Trưng Vương ở nơi đó có đầy đủ máy móc, cả ngày hôm đó chị chỉ biết khẩn cầu trời phật thương xót cho đứa em tội nghiệp tật nguyền đáng thương của chị tai qua nạn khỏi, nghe tin báo tình hình em cũng ổn chị mừng và vui lắm. Rồi cái đêm giáng sinh cứ như có điềm báo, cả đêm chị không tài nào chợp mắt ngủ được, đến 5h30 sáng hôm sau một buổi sáng của cái ngày định mệnh đó, nước mắt chị rơi khi nghe báo tin em không thể qua khỏi, bác sĩ kêu gia đình đưa em về nhà, lập tức chị chạy lên bệnh viện thăm em và hy vọng được gặp mặt em lần cuối, chị đau lòng quá Đen ơi khi thấy em nằm đó bất động đôi mắt thì nhắm nghiền, toàn thân tím tái,trên cánh tay của em đầy những vết thương li ti do những lần chích thuốc, miệng thì phải ngậm ống thở thương em lắm, em phải chịu nhiều đau đớn quá phải chi chị có thể gánh bớt được cho em một phần nào đó. chị gọi em mãi : Đen ơi chị Hai đến thăm em nè mở mắt ra nhìn chị đi em , sao em không trả lời chị vậy Đen??? Em nắm tay chị đi Đen để chị biết em vẫn còn sống, em vẫn còn nghe tiếng chị nói chị van xin em… làm ơn… làm ơn dù chỉ một lần hãy làm một cái gì đó đi em. em không thương chị nữa sao em? Đừng bỏ chị mà đi luôn Đen ơi… rồi bác sĩ đã rút ống thở để gia đình được đưa em trở về nhà, chị Hai đau đớn quá Đen ơi, nhìn người ta đẩy em ra xe cấp cứu lòng chị tan nát chị chỉ biết nói với em rằng ” thôi mình đi về nhà nha em, đừng nằm ở đây nữa nó lạnh lẽo lắm em à . Xe đã đưa em trai chị về đến nhà, mọi người ai cũng đau buồn cho sự ra đi của em và nó cũng chính là nỗi mất mát quá lớn đối với chị em có biết không? Tuy mình không phải là chị em ruột của nhau nhưng tình cảm chị dành cho em nhiều hơn cả em ruột của mình, từ nhỏ gia đình khó khăn chị đã sống xa ba mẹ, phải nhờ vào sự chăm sóc của bà nội và thím (mẹ của em), mình đã cùng sống chung với nhau dưới một mái nhà, mỗi khi em té em đau một mà chị đau gấp 10, vì thế tình thương chị dành cho em nhiều nhiều lắm Đen ah. Hơn 23 tuổi đời mà chưa một lần làm được dù chỉ là việc nhỏ mà mình thích, cầm bàn tay nhỏ bé của em… cắt móng tay cho em mà nước mắt chị tuôn trào, có lẽ đây là lần cuối cùng chị được cầm bàn tay đó, hãy ngủ yên em nhé một giấc ngủ bình yên giữa cái cuộc sống đầy đau khổ này. Cho chị xin lỗi ngàn lần xin lỗi em vì đến giờ này chị mới đến thăm em, hơn một năm vừa qua có quá nhiều chuyện có quá nhiều cú sốc xảy đến với chị, cuộc đời chị lại lật sang một trang khác, vừa buồn vừa hận cái cuộc sống này, hận luôn cái con người… mà chị đã từng hết lòng yêu thương, rồi chị đã cố gắng đứng dậy bằng chính đôi bàn chân của mình và chị quyết tâm phải kiếm thật nhiều tiền để người ta không còn khi dễ, coi thường chị của em nữa.
Thời gian cứ từ từ trôi qua chị chỉ biết mải mê kiếm tiền, chẳng còn quan tâm hoặc nhớ đến những người thân bên cạnh mình trong đó có cả em, mỗi năm sinh nhật em chưa bao giờ chị quên vậy mà… năm nay chị lại quên mất, đến khi chợt nhớ ra thì ngày đó nó đã đi qua mất rồi, chị vô tâm quá chị cảm thấy mình không xứng đáng làm một người chị tốt của em… xin lỗi em, giờ có ân hận thì mọi chuyện đối với chị quá muộn màng, ông trời đã trừng phạt chị một hình phạt thật nặng là cướp đi mạng sống em của chị và không cho chị cơ hội được gặp mặt em mỗi khi về thăm nhà nữa, không còn được nghe tiếng em nói, tiếng em cười đùa mỗi khi chị về chơi, chị đã mất đi một người em trai… một đứa em mà chị yêu thương nhất, mất mãi mãi rồi em ơi …. Đen ơi … chị nhớ em nhiều lắm em có biết không em? Giờ chị Hai chỉ có thể gọi tên em trong vô vọng đứa em trai đáng thương của chị khi ngồi đây viết lên những dòng chữ này gửi đến em thì đó cũng chính là lúc em đã đi đến một nơi nào đó xa xôi lắm rồi, chị Hai xin lỗi… xin lỗi về tất cả về khoảng thời gian cô chú phải đi làm cả ngày không ở nhà lo cho em, chị cũng bỏ mặc em không quan tâm đến em kể cả những lúc em đau ốm và cần người chăm sóc nhất… có lẽ nỗi ân hận này nó sẽ dày vò chị đến suốt cuộc đời, đến giờ phút này chị vẫn chưa chấp nhận được sự thật rằng em đã mất và người nằm trong quan tài đó lại chính là em, nó như cơn ác mộng giữa đêm đông, đau đớn quá…
Ngày mai xe tang sẽ đưa em về miền quê ngoại xa xôi và thân xác em sẽ được gửi lại trong lòng đất lạnh vĩnh viễn chị sẽ không còn được gặp em nữa rồi, cầu mong cho linh hồn em ở một nơi xa nào đó được thanh thản, cầu mong cho em được trên thiên đường… nếu có tái sinh ở kiếp sau xin đừng làm cho em của chị phải chịu đựng một cuộc sống đau khổ như ở kiếp này, xin hãy cho em có được một cuộc đời bình yên và một kết thúc tốt đẹp như bao người con trai khác, hãy ngủ yên em nhé, một giấc ngủ ngàn thu, chị sẽ nhớ em nhiều lắm Đen ah hình ảnh của em sẽ mãi mãi nằm ở một góc trong tim của chị không một ai có thể thay thế được. Vĩnh biệt em… vĩnh biệt người em trai mà chị yêu thương nhất miss you forever…









Lại về 1 sự ra đi, nhưng không có gì hối tiếc. Ra đi có thể là điều tốt… vì dù sao đi nữa cũng phải chia tay thôi. Buồn chi để người đi cảm thấy bứt rứt!
Hối tiếc. Cách tốt nhất để không bao giờ phải hối tiếc là đừng bao giờ tiếc. Tiếc chi 1 cuộc đt hỏi thăm nhau. Tiếc chi 1 câu nói mà giận hờn, oán trách, thù hận chất chứa thù hận. Tiếc chi 1 đồng tiền vô tri, vô nghĩa để rồi khi có thật nhiều tiền thì cũng chẳng biết làm chi. Tiếc chi những thứ phù du, hư danh, ảo vọng mà không thể tha thứ cho nhau. Khi mà khoảng cách giữa được và mất, giữa thù hận và tha thứ, giữa thực và mộng chỉ là 1 hơi thở. 1 giây không còn thở là đã mất hết tất cả.
Ngay cả bản thân tôi đã chứng kiến bạn bè, ông bà, chú dì…mất tất cả chỉ trong 1 hơi thở. Tôi từng đưa tiễn họ, nghe họ trăn trối, hấp hối. Thấy người nhà họ quyến luyến chia tay giây phút “âm dương cách biệt”. Nên tôi không bao giờ hối tiếc…
…Vì tôi không bao giờ tiếc…
…với bản thân mình
…va với 1 ai cả