Tôi và bạn..
November 7, 2009 by KIM THY
Filed under Nhật ký điện tử
Này, bạn nhúc nhích một tí đi, cho mình có lý do để cục cựa.
Không có nhu cầu.
Này, lại gắt gỏng dở hơi bơi ngửa đấy à?
Thích thế.
Bạn buồn cười thật đấy, lúc nào cũng bị trôi từ thái cực này sang thái cực kia
Này, bạn không có mồm sao cậu nói lắm thế.
Người ta đâu cần phải có mồm mới nói được, chính bạn bảo thế mà
Ừ, cũng có lần mình nói thế, bạn lại giống mọi người, sử dụng chính điều mình nói để đập lại mình.
Mình không giống mọi người, vì mình luôn luôn ở bên bạn, mình ở ngay dưới chân bạn từ ngày bạn chập chững biết đi và mình luôn chạy trốn ánh sáng.
Ừ, bạn luôn chạy trốn ánh sáng, mình luôn che chắn cho bạn, còn mình thì chạy trốn tất cả, và không cần ai che chắn cho mình.
Bạn có bao giờ để ý đến những gì dưới chân mình đâu, bạn luôn coi thường mình, bạn luôn bảo mình là thằng lẽo đẽo, thằng không mặt, thằng đen đúa, thằng phẳng lì
Sao ai cũng có lý do để trách mình nhỉ, kể cả bạn
Mình không trách, mình chỉ im lặng cam chịu và nhẫn nhịn, có thể chính vì thế mà bạn thường xuyên quên sự hiện diện của mình
Mà này, bạn phẳng lì nằm dán xuống dưới đất như thế, sao bạn tồn tại và suy nghĩ được?
Mình là thân tầm gửi, sống nhờ vào bạn và phản ánh chính con người bạn, mình có thể dài ra ngắn lại, mình có thể gập ghềnh khúc khủyu, nhưng mình chẳng bao giờ bỏ bạn.
[lăng] … Đừng bỏ mình nhé, mình chỉ còn mỗi mình bạn
Mình không bỏ bạn, nhưng bạn nhúc nhích một cái đi, mình mỏi quá.
Nói nhiều quá, mình tắt đèn đây, bạn biến đi.
[tối đen]… bạn không nhìn thấy mình, nhưng không có nghĩa là mình không ở bên bạn, mắt của bạn đánh lừa trí khôn của bạn đấy, tin không? Bật que diêm lên đi, thắp nến lên đi, bạn sẽ biết là mình luôn ở bên bạn.
[đèn lại sáng]… thế người ta luôn luôn cần phải có lý do để tin à?
Mình không biết, vì mình chỉ là cái bóng.
Im lặng…
Ngoài phố, bắt đầu tiếng lao xao của người đi tập thể dục…








