Yêu một cơn mưa (Phần 2)
December 26, 2009 by Duong
Filed under Truyện ngắn
Đó là một ngày mệt mỏi. Tất cả mọi thứ ở trường, và bạn bè, và công việc… đều như đang đè tôi đến ngộp thở. Tôi muốn tìm chỗ để trút, nhất định sẽ là người tiếp theo làm tôi bực trong hôm ấy. Và rủi thay, đó chính là cô ấy. Cô ấy vẫn bướng như mọi lần đã bướng, nhưng tôi thì không hề bình thường như mọi lần đã bình thường. Tôi điên lên thật sự, và đã nói những gì không thể nhớ. Có lẽ là toàn bộ những lời không thể chấp nhận được. Và cô ấy chạy đi.
Ba ngày sau, có hai chiếc di động cùng nhận được một tin nhắn, chia tay. Hai tin đến cùng một thời điểm, nhưng chỉ có một người biết đích xác lí do vì sao. Đó chắc chắn không phải là tôi. Nhưng tôi vẫn đã đồng ý
Tôi hẹn gặp cô ấy ở một góc phố mà tôi hay gọi là phố mưa, vì không biết vô tình hay hữu ý, mỗi lần chúng tôi đi qua đó là mưa rơi xuống như trút, cứ như những giọt nước nên ấy đã chờ tôi trên mây lâu lắm rồi. Khi tôi đến cô ấy đã chờ ở đó, không dù, không áo mưa, và mưa cũng đang chờ tôi ở đó. Cả hai đều dịu dàng, và đều lạnh lùng. Mưa nhẹ, chỉ đủ làm ướt áo, nhưng đôi mắt u uẩn của cô ấy thì còn lạnh hơn cả mưa. Tôi yêu đôi mắt ấy nhiều lắm, nhưng tôi cũng sợ nó, bởi, tôi không đọc được nó.
Cô ấy nói nhẹ nhàng trong mưa
- Anh đã tới… vậy là mọi chuyện chấm dứt, phải không?
Tôi quyết định im lặng.
- Vậy … vĩnh biệt anh – cô ấy hất mái tóc sang một bên, nhưng nó không di chuyển vì ướt mưa. Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt kia -… dù sao, em vẫn yêu anh… mãi mãi…
Và quay lưng. Tôi đột ngột nắm tay cô ấy, nhất quyết tôi phải hiểu:
- Giải thích đi! Tại sao em luôn khác thường như thế… tại sao em không bình thường như bao người khác, tại sao em không bao giờ giải thích những việc kì quặc của mình, tại sao…
- Tại sao em không đơn giản là ngoan ngoãn như mọi cô gái khác, phải vậy không? – cô ấy giằng tay ra khỏi tôi, và đôi mắt không bị che khuất trở nên rực lửa – Bởi vì… em không thể. Một ngày nào đó anh sẽ hiểu.
Và quay lưng. Ngay cả lần cuối cùng này, cô ấy vẫn quyết định tiết kiệm câu trả lời của mình. Lần này không còn bàn tay nào kéo lại nữa. Cô ấy khuất dần sau con phố mưa của tôi. Tôi ngửa mặt lên bầu trời đầy mưa, và tự dưng thấy mình không muốn ước gì nữa. Chỉ đơn giản là đón mưa. Từng giọt tràn qua kẽ tay tôi và rơi xuống đất.
…
Ba năm sau đó, tôi vẫn cô độc như một cơn mưa tình cơ đi ngang sa mạc. Có hơn một lần tôi được tỏ tình bởi một cô gái dịu dàng như mưa, nhưng tôi đều từ chối. Tôi vẫn chờ cơn mưa của riêng mình, và hình như đó là cơn mưa tôi đã mất. Không có mưa, vạn vật dường như không thể phục sinh, và tôi cũng thế.
Nhưng cũng may là tôi cũng tìm được vài thứ để vùi đầu vào. Một là công việc, và hai là tình nguyện. Cứ mỗi chủ nhật thứ bảy lại có những ánh mắt trẻ thơ gọi thúc giục tôi nắm lấy tay chúng, nhìn vào mắt chung và kể chúng nghe mọi thứ trên đời. So với những mảnh đời ấy, việc mất đi một cơn mưa của tôi chỉ nhẹ như một cái chớp mắt. Tôi cứ để đời mình bồng bềnh theo những ánh mắt ấy, mỗi cuối tuần.
Một sáng chủ nhật ngồi bên ly café, tôi nhận được cái mess ngắn gọn của ông bạn cùng nhóm tình nguyện :“ Đi với mấy pé mới không? Thương lắm. Công viên Tao Đàn 9h nhé. Ok thì khỏi trả lời”. Tôi đút máy vào túi, trả tiền café và lên xe. Một buổi sáng trời ít mây, và không có vẻ gì sẽ mưa.
Công viên buổi sáng nhộn nhịp người tập dưỡng sinh, người đánh cầu lông, người tạo dáng chụp hình. Tôi nhanh chóng gặp người bạn nhắn mess, và năm phút sau sau, trên tay tôi là một cậu bé chừng mười tuổi, xanh xao nhưng hay cười. Đầu bé trọc lóc, và tay chi chít những vết kim đâm. Người bạn cười bằng mắt: “Ung thứ máu đấy. Mấy bé đều ở bệnh viện Ung bướu. Hình như tao với mày chưa bao giờ tình nguyện với trẻ em ung thư phải không?” Tôi gật. Một buổi sáng dự báo những điều lạ lẫm.
Mười phút sau, trong hai tay tôi đã là hai đứa bé, một trai một gái, hai bàn tay xíu xiu nằm gọn trong nắm tay tôi. Cả hai đều xanh xao, và xinh xắn, hay cười. Tôi thả tay cho hai bé chạy đến một cô gái, chắc cũng tình nguyện như tôi, đang ngồi cạnh bồn hoa. Tôi nhìn những nụ cười nhỏ xíu đang lao xao quanh mình, và nhận ra, có những lúc không cần mưa nhưng lòng ta vẫn thấy mát mẻ đến kì lạ.
Rồi tôi trông thấy người đang ngồi bên bồn hoa. Ngươi ấy đưa tay, những ngón tay dài vươn ra nắm lấy hai bàn tay bé xíu tôi vừa thả ra, và bật cười giòn giã. Nụ cười tôi quen. Tiếng cười tôi quen. Tôi nhìn lên đôi mắt. Ánh mắt ướt đẫm mưa giờ tỏa nắng như ánh mắt tôi thấy trong quán café năm nào, bên cạnh những người xa lạ. Tôi nhìn mái tóc. Mái tóc dài phủ nửa khuôn mặt, nhưng không u uất và lạnh giá.
Tôi vừa cất bước về phía ấy thì một cơn gió thổi đến. Mái tóc dài phủ nửa khuôn mặt bỗng dưng bị bốc lên, và bay ra xa. Cô gái kêu lên rồi bật cười, những đứa trẻ cũng cười khúc khích rồi chạy bổ theo cơn gió để nhặt lại mái tóc cho cô gái. Còn tôi thấy chân mình cứng như đá.
Cô ấy không có tóc.
Cô ấy cũng là một người trong số “họ”.
Những ngón tay dài đưa mái tóc trở về vị trí cũ, rồi như có linh cảm, cô ấy nhìn lên. Nhìn về hướng có đôi mắt trân trối và đôi chân cứng như đá. Cô ấy nhìn thẳng vào tôi.
Thời gian không trôi nữa.
Cảm giác mơ hồ bị tôi gạt ra ngày nào ùa về rõ nét hơn bao giờ hết.
“ Anh không hối hận chứ?”
“Hãy để em chăm sóc cho anh khi còn có thể, được không vậy?”
Sao lúc đó tôi không hiểu những câu ấy có nghĩa là gì? Tại sao ….
Cô ấy đã biến mất khi tôi vừa dứt mình khỏi kí ức. Nhanh như một cơn gió và nhẹ như một cơn mưa. Tôi ngồi phịch xuống, và nhìn bầu trời đầy nắng, không biết mình đang làm gì ở nơi này. Chưa bao giờ tôi khát mưa đến như thế.
Đêm ấy đất Sài Thành có một người lần đầu tiên say, cầm ly rượu thường và uống nó với cách uống một ly thuốc độc. Đêm ấy mưa cũng không rơi, chỉ có nửa vầng trăng chơi vơi mà sáng một cách kì lạ.
(còn tiếp)










Dù sao đi nữa, thời gian cũng qua đi, để lại cho con người đầy phiền muộn. Thời gian qua luôn in hằn dấu vết lên mỗi con người… “Thời gian gian ơi xin trở lại…”
Nhẹ nhàng như một cơn mưa vậy. Chợt đến rồi chợt đi mà sao khiến người ta khao khát quá!
thời gian là liều thuốc bổ để quên đi những chuyện xảy ra trong quá khứ, đồng thời cũng là liều thuốc chứng minh!
đừng bao giờ đi qua thời gian mà không để lại dấu ấn gì???