<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Khiêng &#187; buon</title>
	<atom:link href="http://khieng.vn/tag/buon/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://khieng.vn</link>
	<description>...đem nụ cười kết nối mọi người</description>
	<lastBuildDate>Mon, 26 Jul 2010 14:58:18 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Yêu một cơn mưa (Phần cuối)</title>
		<link>http://khieng.vn/bedtime/yeu-mot-con-mua-phan-3/</link>
		<comments>http://khieng.vn/bedtime/yeu-mot-con-mua-phan-3/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Dec 2009 14:58:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Duong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện đọc lúc 0h]]></category>
		<category><![CDATA[buon]]></category>
		<category><![CDATA[mưa]]></category>
		<category><![CDATA[nắm]]></category>
		<category><![CDATA[vỡ]]></category>
		<category><![CDATA[yêu]]></category>
		<category><![CDATA[yêu một cơn mưa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://khieng.vn/?p=1388</guid>
		<description><![CDATA[Cả hôm sau, rồi hôm sau, rồi cả tuần sau đó, tôi trốn việc, chỉ nằm. Và suy nghĩ. Rồi tự nhiên tôi biết mình phải làm gì. Tôi hỏi số điện thoại của người phụ trách nhóm tình nguyện, rồi số của người phụ trách nhóm trẻ ung thư. Và rồi tôi gặp được [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cả hôm sau, rồi hôm sau, rồi cả tuần sau đó, tôi trốn việc, chỉ nằm. Và suy nghĩ. Rồi tự nhiên tôi biết mình phải làm gì. Tôi hỏi số điện thoại của người phụ trách nhóm tình nguyện, rồi số của người phụ trách nhóm trẻ ung thư. Và rồi tôi gặp được người đó. Tôi cần phải biết lí do của tất cả chuyện này, như người yêu mưa cần biết cơn gió nào mang mưa đến.</p>
<p>- Em hỏi cô bé có mái tóc dài che nửa khuôn mặt phải không? Cô bé đến đây cũng ba năm nay rồi, tích cực và nhiệt huyết lắm – Chị phụ trách mỉm cười, nụ cười thường thấy trên khuôn mặt những người tình nguyện.</p>
<p>- Cô ấy… bệnh gì hả chị? – Tôi hỏi mà ko muốn nghe câu trả lời.</p>
<p>- Chị không nói đâu, cậu nhỏ à, cô bé dặn chị rồi – Chị gõ nhẹ cây bút xuống mặt bàn – Nhưng cô bé không dặn chị đừng chỉ chỗ của nó – Chị nheo mắt – Em có thể gặp nó mà hỏi – giọng chị trầm hẳn – đi em, thời gian không chờ ai cả.</p>
<p>Rồi chị đẩy một mảnh giấy nhỏ về phía tôi. Tầng ba.</p>
<p>****</p>
<p>Tôi chạy đến phòng ghi trong giấy. Lần này cô ấy không trốn tôi. Cô ấy nằm đó, gầy và xanh, hướng ra cửa sổ như biết tôi sẽ đến, không có mái tóc che nửa mặt, nhưng đôi mắt sáng rực hơn tất cả những lần tôi thấy nó.</p>
<p>Tôi ngồi xuống cạnh giường mà gần như không biết mình làm gì tiếp theo. Bất chợt, em ngồi choàng dậy, ôm chầm lấy tôi, và bật khóc.</p>
<p>- Đừng hỏi anh à, đừng hỏi gì hết!</p>
<p>Tôi ôm lại cô ấy thật chặt. Cái ôm của ba năm, nỗi niềm của rất nhiều năm. Rất lâu, rất lâu sau đó, cô ấy buông tôi ra và hỏi nhẹ nhàng:</p>
<p>- Anh không giận em chứ?</p>
<p>Tôi lắc đầu. Tôi sẽ còn lắc đầu suốt cả cuộc đời này vì tôi hoàn toàn không có gì để trách người tôi yêu cả. Tôi đưa tay lên trán cô ấy, nơi mà ba năm trước tôi vẫn có thói quen vuốt mái tóc cô ấy lên.</p>
<p>- Ba năm trước anh đã hỏi em tại sao, phải không…</p>
<p>- Đây là lí do tại sao em sống như đã sống – Em bắt đầu nói – Em muốn làm tất cả những thứ mà em sẽ không có cơ hội làm nữa. Em thích là một người ít nói, nhưng em cũng rất muốn là một người nói nhiều. Em thích ghita, nhưng mà em cũng thích sáo nữa – Cô ấy nói gấp gáp – Em muốn tất cả những lời em nói không ai phản đối. Em muốn tất cả những gì em làm người ta phải chấp nhận – Cô ấy lại khóc – và người đó phải là người em yêu thương nhất. Người đó chính là anh. Anh à…</p>
<p>Cô ấy gục đầu vào vai tôi. Tôi biết cô ấy muốn nói nữa, và tôi cũng thế, nhưng nói sao cho hết khoảng cách ba năm? Nói sao cho hết cảm giác vĩnh viễn mà nay mai tôi phải đối mặt? Nói sao cho bằng một cái nắm tay giản đơn? Tôi chỉ siết chặt tay cô ấy, và ôm cô ấy vào lòng, chặt tới nỗi tưởng chừng như những mầm ung thu có thể chạy xuyên qua tay tôi, vào người tôi, để tôi đau dùm cô ấy.</p>
<p>- Em bệnh khi nào?</p>
<p>- Trước khi quen anh – Đôi mắt u uất mỉm cười – Đó cũng là một ngày mưa. Em đã nghĩ, em không thể chết mà không biết yêu là thế nào. Em phải tìm ra người ấy thật mau… và em đã tìm ra. Cũng không tồi anh nhỉ?</p>
<p>Rồi cô ấy bật cười. Tôi cười theo.Vẫn nụ cười giòn giã thoải mái của ba năm trước, không khác tí nào.</p>
<p>- Anh này..</p>
<p>- Sao em?</p>
<p>- Mai dắt em đi “phố mưa” nghen! … Lâu rồi em không qua đó nữa, ba năm rồi … Em sợ lại gặp mưa … em sợ sẽ nhớ anh…</p>
<p>- Anh xin lỗi, ngày ấy anh không nên như vậy…</p>
<p>Nhưng cô ấy không để tâm đến tôi đang nói&#8230;</p>
<p>- Anh hứa phải đưa em đi phố mưa nhé!… Cho dù – cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi – em không thể đi nữa…</p>
<p>Tôi lại ôm cô ấy. Lúc này nói gì cũng là nhiều.</p>
<p>Lại im một lúc.</p>
<p>- Lâu rồi em không uống café nữa… – Em xịu mặt – Em nhớ mùi capuccino lắm đấy</p>
<p>- Em thế này mà bác sĩ cho uống mới lạ –  Tôi cốc đầu em.</p>
<p>- Hay anh lén mua vào em uống nhé. Em sẽ nói mấy cô hộ lí không tố cáo anh đâu.</p>
<p>Tôi lại cười. Tôi thực sự không thích cứ phải hỏi và lại trả lời những câu ngoài đề thế này. Tôi chỉ muốn hỏi cô ấy bệnh thế nào, tôi chỉ muốn biết tôi còn nói chuyện được với cô ấy trong bao lâu nữa… tôi còn có thể ngắm đôi mắt ướt đẫm mưa này đến khi nào? Nhưng tôi không hỏi được.</p>
<p>Cô ấy lí lắc suốt cả chiều , và tôi ôm cô ấy cũng suốt cả chiều đó. Tôi không giỏi nói, càng không phải sinh ra để nói trong những dịp quan trọng. Mà gặp cô ấy thế này quả là quan trọng. Tôi chỉ cần nghe, nghe như nuốt hết vào lòng những thanh âm mà mãi mãi sau này tôi sẽ không bao giờ nghe được nữa.</p>
<p>Đêm đó cô ấy ngủ say. Cứ tưởng như ba năm nay cô ấy chưa ngủ say đến thế. Tôi nằm bên giường ngắm đôi mắt u uất chìm dưới làn mi đang khép. Tôi không biết phải nghĩ gì. Tôi nhìn sang bên cạnh giường. Ở đó có một khung hình nho nhỏ, bên trong là tấm hình của tôi. Tôi không nhớ mình từng chụp tấm này, có lẽ là cô ấy chụp lén một lúc nào đó. Ảnh tôi nghiêng đầu và cười bằng mắt. Bên góc khung có nét chữ hiền lành ghi bằng bút dạ</p>
<p>:<a href="http://s192.photobucket.com/albums/z53/hellopinkid/?action=view&amp;current=136-1.gif" target="_blank"><img src="http://i192.photobucket.com/albums/z53/hellopinkid/136-1.gif" border="0" alt="Photobucket" /></a></p>
<p>“ Em xin lỗi”</p>
<p>Tôi gục đầu.</p>
<p>Đêm ấy mưa tầm tã.</p>
<p>*****</p>
<p>Tôi còn gặp cô ấy ba lần nữa. Nhưng không thể sang đến lần thứ tư. Một chuyến công tác ba ngày làm lòng tôi gào thét. Máy bay vừa đáp xuống tôi lao ngay vào taxi. Ba ngày với tôi là ngắn nhưng với ai kia có thế là vĩnh viễn.</p>
<p>Và, vĩnh viễn thật.</p>
<p>Tôi chạy đến, chỉ thấy căn phòng trống một cách hoàn hảo. Toàn bộ ra giường đã được thay mới, trắng nhức nhối. Không có dáng ai gầy chờ tôi với ánh mắt khát khao. Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, một lá thư nhỏ đặt cạnh khung hình của tôi. Bìa thư cũng trắng hoàn hảo, chỉ trừ góc cuối vẽ một khuôn mặt với đôi mắt trái chìm hẳn vào bóng tóc. Đôi mắt mà tôi yêu. Tôi cầm lấy lá thư đi một mạch khỏi phòng, không một lần nhìn lại màu trắng nhức nhối.</p>
<p>Không kịp cho chuyến thăm phố mưa cuối cùng. Không kịp cho lời hứa cuối cùng.</p>
<p>Tôi cứ đi mãi trên đôi chân hình như không phải của mình, đến góc phố mưa của riêng tôi bao giờ cũng chẳng hay. Trời mịt mù, và gió thổi như một cái hất tóc trong quá khứ, lần đầu tiên trong hai mươi năm tuổi, chưa bao giờ tôi mong mưa không đến da diết như lúc này, bởi một khi mưa rơi xuống sẽ chẳng có gì đỡ nổi cho tất cả nỗi niềm trong lòng.</p>
<p>Mưa se sắt rơi. Tôi đứng nép vào mái hiên và mở lá thư ra đọc.</p>
<p>….</p>
<p>Một giọt mưa rơi xuống lá thư gấp vội. Bàn tay tôi xòa ra, để mặc những hạt mưa tràn qua những kẽ tay. Từng giọt len qua, và rớt đi mất, bàn tay không giữ được giọt nào. <em>Tôi chợt nhận ra, cũng như gió, không ai giữ được mưa.</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em> </em></p>
<p>Phía xa, mưa trắng xóa uốn cong theo cơn gió như  dáng ai đứng chờ, và cơn gió quấn quanh mưa, lạnh lùng như một cái hất tóc.</p>
<h2  class="related_post_title">Những bài liên quan</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://khieng.vn/story/short-story/yeu-mot-con-mua-phan-2/" title="Yêu một cơn mưa (Phần 2)">Yêu một cơn mưa (Phần 2)</a> (4)<br /><small>Đó là một ngày mệt mỏi. Tất cả mọi thứ ở trường, và bạn bè, và công việc… đều như đang đè tôi đến ng...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/yeu-mot-con-mua-phan-1/" title="Yêu một cơn mưa (phần 1)">Yêu một cơn mưa (phần 1)</a> (3)<br /><small>
Có một người bạn cũ đang yêu nhưng không thể gần người mình yêu. Mỗi khi nỗi nhớ tràn về ,lại có m...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/con-duong-rinh/" title="Con đường rình">Con đường rình</a> (3)<br /><small>Con đường RÌNH
Hôm nay, đi trên con đường HỒ VĂN HUÊ, mưa lất phất, tôi ngân nga bài hát “CON ĐƯỜNG...</small></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://khieng.vn/bedtime/yeu-mot-con-mua-phan-3/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Yêu một cơn mưa (Phần 2)</title>
		<link>http://khieng.vn/story/short-story/yeu-mot-con-mua-phan-2/</link>
		<comments>http://khieng.vn/story/short-story/yeu-mot-con-mua-phan-2/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 26 Dec 2009 15:17:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Duong</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[buon]]></category>
		<category><![CDATA[mưa]]></category>
		<category><![CDATA[nắm]]></category>
		<category><![CDATA[vỡ]]></category>
		<category><![CDATA[yêu]]></category>
		<category><![CDATA[yêu một cơn mưa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://khieng.vn/?p=1321</guid>
		<description><![CDATA[Đó là một ngày mệt mỏi. Tất cả mọi thứ ở trường, và bạn bè, và công việc… đều như đang đè tôi đến ngộp thở. Tôi muốn tìm chỗ để trút, nhất định sẽ là người tiếp theo làm tôi bực trong hôm ấy. Và rủi thay, đó chính là cô ấy. Cô ấy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đó là một ngày mệt mỏi. Tất cả mọi thứ ở trường, và bạn bè, và công việc… đều như đang đè tôi đến ngộp thở. Tôi muốn tìm chỗ để trút, nhất định sẽ là người tiếp theo làm tôi bực trong hôm ấy. Và rủi thay, đó chính là cô ấy. Cô ấy vẫn bướng như mọi lần đã bướng, nhưng tôi thì không hề bình thường như mọi lần đã bình thường. Tôi điên lên thật sự, và đã nói những gì không thể nhớ. Có lẽ là toàn bộ những lời không thể chấp nhận được. Và cô ấy chạy đi.</p>
<p>Ba ngày sau, có hai chiếc di động cùng nhận được một tin nhắn, chia tay. Hai tin đến cùng một thời điểm, nhưng chỉ có một người biết đích xác lí do vì sao. <em>Đó chắc chắn không phải là tôi.</em> Nhưng tôi vẫn đã đồng ý</p>
<p>.<a href="http://s192.photobucket.com/albums/z53/hellopinkid/?action=view&amp;current=1882277-lg.jpg" target="_blank"><img src="http://i192.photobucket.com/albums/z53/hellopinkid/1882277-lg.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a></p>
<p>Tôi hẹn gặp cô ấy ở một góc phố mà tôi hay gọi là phố mưa, vì không biết vô tình hay hữu ý, mỗi lần chúng tôi đi qua đó là mưa rơi xuống như trút, cứ như những giọt nước nên ấy đã chờ tôi trên mây lâu lắm rồi. Khi tôi đến cô ấy đã chờ ở đó, không dù, không áo mưa, và mưa cũng đang chờ tôi ở đó. Cả hai đều dịu dàng, và đều lạnh lùng. Mưa nhẹ, chỉ đủ làm ướt áo, nhưng đôi mắt u uẩn của cô ấy thì còn lạnh hơn cả mưa. Tôi yêu đôi mắt ấy nhiều lắm, nhưng tôi cũng sợ nó, bởi, tôi không đọc được nó.</p>
<p>Cô ấy nói nhẹ nhàng trong mưa</p>
<p>- Anh đã tới… vậy là mọi chuyện chấm dứt, phải không?</p>
<p>Tôi quyết định im lặng.</p>
<p>- Vậy … vĩnh biệt anh – cô ấy hất mái tóc sang một bên, nhưng nó không di chuyển vì ướt mưa. Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt kia -… dù sao, em vẫn yêu anh… mãi mãi…</p>
<p>Và quay lưng. Tôi đột ngột nắm tay cô ấy, nhất quyết tôi phải hiểu:</p>
<p>- Giải thích đi! Tại sao em luôn khác thường như thế… tại sao em không bình thường như bao người khác, tại sao em không bao giờ giải thích những việc kì quặc của mình, tại sao…</p>
<p>- Tại sao em không đơn giản là ngoan ngoãn như mọi cô gái khác, phải vậy không? – cô ấy giằng tay ra khỏi tôi, và đôi mắt không bị che khuất trở nên rực lửa – Bởi vì… em không thể. Một ngày nào đó anh sẽ hiểu.</p>
<p>Và quay lưng. Ngay cả lần cuối cùng này, cô ấy vẫn quyết định tiết kiệm câu trả lời của mình. Lần này không còn bàn tay nào kéo lại nữa. Cô ấy khuất dần sau con phố mưa của tôi. Tôi ngửa mặt lên bầu trời đầy mưa, và tự dưng thấy mình không muốn ước gì nữa. Chỉ đơn giản là đón mưa. Từng giọt tràn qua kẽ tay tôi và rơi xuống đất.</p>
<p>…</p>
<p>Ba năm sau đó, tôi vẫn cô độc như một cơn mưa tình cơ đi ngang sa mạc. Có hơn một lần tôi được tỏ tình bởi một cô gái dịu dàng như mưa, nhưng tôi đều từ chối. Tôi vẫn chờ cơn mưa của riêng mình, và hình như đó là cơn mưa tôi đã mất. Không có mưa, vạn vật dường như không thể phục sinh, và tôi cũng thế.</p>
<p>Nhưng cũng may là tôi cũng tìm được vài thứ để vùi đầu vào. Một là công việc, và hai là tình nguyện. Cứ mỗi chủ nhật thứ bảy lại có những ánh mắt trẻ thơ gọi thúc giục tôi nắm lấy tay chúng, nhìn vào mắt chung và kể chúng nghe mọi thứ trên đời. So với những mảnh đời ấy, việc mất đi một cơn mưa của tôi chỉ nhẹ như một cái chớp mắt. Tôi cứ để đời mình bồng bềnh theo những ánh mắt ấy, mỗi cuối tuần.</p>
<p>Một sáng chủ nhật ngồi bên ly café, tôi nhận được cái mess ngắn gọn của ông bạn cùng nhóm tình nguyện :“ Đi với mấy pé mới không? Thương lắm. Công viên Tao Đàn 9h nhé. Ok thì khỏi trả lời”. Tôi đút máy vào túi, trả tiền café và lên xe. Một buổi sáng trời ít mây, và không có vẻ gì sẽ mưa.</p>
<p>Công viên buổi sáng nhộn nhịp người tập dưỡng sinh, người đánh cầu lông, người tạo dáng chụp hình. Tôi nhanh chóng gặp người bạn nhắn mess, và năm phút sau sau, trên tay tôi là một cậu bé chừng mười tuổi, xanh xao nhưng hay cười. Đầu bé trọc lóc, và tay chi chít những vết kim đâm. Người bạn cười bằng mắt: “Ung thứ máu đấy. Mấy bé đều ở bệnh viện Ung bướu. Hình như tao với mày chưa bao giờ tình nguyện với trẻ em ung thư phải không?” Tôi gật. Một buổi sáng dự báo những điều lạ lẫm.</p>
<p>Mười phút sau, trong hai tay tôi đã là hai đứa bé, một trai một gái, hai bàn tay xíu xiu nằm gọn trong nắm tay tôi. Cả hai đều xanh xao, và xinh xắn, hay cười. Tôi thả tay cho hai bé chạy đến một cô gái, chắc cũng tình nguyện như tôi, đang ngồi cạnh bồn hoa. Tôi nhìn những nụ cười nhỏ xíu đang lao xao quanh mình, và nhận ra, có những lúc không cần mưa nhưng lòng ta vẫn thấy mát mẻ đến kì lạ.</p>
<p>Rồi tôi trông thấy người đang ngồi bên bồn hoa. Ngươi ấy đưa tay, những ngón tay dài vươn ra nắm lấy hai bàn tay bé xíu tôi vừa thả ra, và bật cười giòn giã. Nụ cười tôi quen. Tiếng cười tôi quen. Tôi nhìn lên đôi mắt. Ánh mắt ướt đẫm mưa giờ tỏa nắng như ánh mắt tôi thấy trong quán café năm nào, bên cạnh những người xa lạ. Tôi nhìn mái tóc. Mái tóc dài phủ nửa khuôn mặt, nhưng không u uất và lạnh giá.</p>
<p>Tôi vừa cất bước về phía ấy thì một cơn gió thổi đến. Mái tóc dài phủ nửa khuôn mặt bỗng dưng bị bốc lên, và bay ra xa. Cô gái kêu lên rồi bật cười, những đứa trẻ cũng cười khúc khích rồi chạy bổ theo cơn gió để nhặt lại mái tóc cho cô gái. Còn tôi thấy chân mình cứng như đá.</p>
<p>Cô ấy không có tóc.</p>
<p>Cô ấy cũng là một người trong số “họ”.</p>
<p>Những ngón tay dài đưa mái tóc trở về vị trí cũ, rồi như có linh cảm, cô ấy nhìn lên. Nhìn về hướng có đôi mắt trân trối và đôi chân cứng như đá. Cô ấy nhìn thẳng vào tôi.</p>
<p>Thời gian không trôi nữa.</p>
<p>Cảm giác mơ hồ bị tôi gạt ra ngày nào ùa về rõ nét hơn bao giờ hết.</p>
<p>“ Anh không hối hận chứ?”</p>
<p>“Hãy để em chăm sóc cho anh khi còn có thể, được không vậy?”</p>
<p>Sao lúc đó tôi không hiểu những câu ấy có nghĩa là gì? Tại sao ….</p>
<p>Cô ấy đã biến mất khi tôi vừa dứt mình khỏi kí ức. Nhanh như một cơn gió và nhẹ như một cơn mưa. Tôi ngồi phịch xuống, và nhìn bầu trời đầy nắng, không biết mình đang làm gì ở nơi này. Chưa bao giờ tôi khát mưa đến như thế.</p>
<p>Đêm ấy đất Sài Thành có một người lần đầu tiên say, cầm ly rượu thường và uống nó với cách uống một ly thuốc độc. Đêm ấy mưa cũng không rơi, chỉ có nửa vầng trăng chơi vơi mà sáng một cách kì lạ.</p>
<p style="text-align: right"><em>(còn tiếp)</em></p>
<h2  class="related_post_title">Những bài liên quan</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/yeu-mot-con-mua-phan-3/" title="Yêu một cơn mưa (Phần cuối)">Yêu một cơn mưa (Phần cuối)</a> (4)<br /><small>Cả hôm sau, rồi hôm sau, rồi cả tuần sau đó, tôi trốn việc, chỉ nằm. Và suy nghĩ. Rồi tự nhiên tôi b...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/yeu-mot-con-mua-phan-1/" title="Yêu một cơn mưa (phần 1)">Yêu một cơn mưa (phần 1)</a> (3)<br /><small>
Có một người bạn cũ đang yêu nhưng không thể gần người mình yêu. Mỗi khi nỗi nhớ tràn về ,lại có m...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/con-duong-rinh/" title="Con đường rình">Con đường rình</a> (3)<br /><small>Con đường RÌNH
Hôm nay, đi trên con đường HỒ VĂN HUÊ, mưa lất phất, tôi ngân nga bài hát “CON ĐƯỜNG...</small></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://khieng.vn/story/short-story/yeu-mot-con-mua-phan-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con đường rình</title>
		<link>http://khieng.vn/bedtime/con-duong-rinh/</link>
		<comments>http://khieng.vn/bedtime/con-duong-rinh/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 13 Sep 2009 15:15:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Orantino</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện đọc lúc 0h]]></category>
		<category><![CDATA[buon]]></category>
		<category><![CDATA[con duong]]></category>
		<category><![CDATA[cười]]></category>
		<category><![CDATA[Hài]]></category>
		<category><![CDATA[honda]]></category>
		<category><![CDATA[orantino]]></category>
		<category><![CDATA[rolex]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://khieng.vn/?p=768</guid>
		<description><![CDATA[Con đường RÌNH
Hôm nay, đi trên con đường HỒ VĂN HUÊ, mưa lất phất, tôi ngân nga bài hát “CON ĐƯỜNG MƯA” và kỷ niệm xưa tràn về…
…Cách đây 8 năm
Để theo đuổi được em, một cô gái kiêu kì, xinh xắn, tôi đã quyết định thuê một đại đội mật thám, vệ tinh xung [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h1 style="text-align: center;"><strong>Con đường RÌNH</strong></h1>
<h3>Hôm nay, đi trên con đường <span style="color: #ff0000;">HỒ VĂN HUÊ</span>, mưa lất phất, tôi ngân nga bài hát “<span style="color: #ff0000;">CON ĐƯỜNG MƯA”</span> và kỷ niệm xưa tràn về…</h3>
<h3>…Cách đây 8 năm</h3>
<h3>Để theo đuổi được em, một cô gái <em>kiêu kì, xinh xắn</em>, tôi đã quyết định thuê một đại đội mật thám, vệ tinh xung quanh cô ý từ <em>bạn cùng trường học</em> cho đến <em>bà bán bột chiên</em> gần nhà. Cô ấy đi với ai, học thêm trường nào, ăn món gì, mướn phim chỗ nào là cứ cuối một ngày tôi đều có đầy đủ thông tin hết (muốn cưa cẩm thì phải biết nhiều về con gái mà + chi cũng <span style="color: #ff0000;">khá đậm</span>).</h3>
<h3>Hôm nay, nhận được tin của mật thám, cô ấy trau dồi NGOẠI NGỮ ở trường ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI trên đường <span style="color: #ff0000;">HỒ VĂN HUÊ</span>, ra về lúc 9 giờ tối. Thế là tôi quyết định đến sớm 15 phút đồng hồ đeo tay hiệu <strong><span style="color: #ffcc00;">ROLEX</span> </strong>(cảm ơn nhà tài trợ ROLEX đã chi tiền cho bài viết này), để chờ em tan học về, để gặp được em một cách TÌNH CỜ có sắp đặt.</h3>
<h3>Đường <span style="color: #ff0000;">HỒ VĂN HUÊ</span> buổi tối lúc ấy TÔI thiệt, tối hù. Tôi rảo mắt quan sát, chạy xe qua lại, 8, 9 vòng để tìm trường của em và điều quan trọng tìm chỗ RÌNH, dễ dàng trông thấy em ra về. Á, kia rồi, một LÙM cây to, địa thế lại rất hợp lý, hợp tình (không cạnh tranh với mấy bác xe ôm, giành khách là chết vấy mấy bác).</h3>
<h3>Đợi được 5 phút, một chiếc xe <span style="color: #800000;">DREAM THÁI</span> của hãng <span style="color: #800000;">HONDA</span> (xin cảm ơn đồng tài trợ HONDA đã chi tiền cho bài viết này), xe này rất bền và lại sang trọng nữa đậu ngay chỗ tôi. Một tên chạc tuổi tôi, mắt láo liên. Hắn tiến sát tới chỗ tôi khiến tôi cũng hơi âu lo vì con đường này cũng đầy tệ nạn xã hội:</h3>
<h3><em>“Chờ người yêu luôn phải hôn?”</em> – Giọng hắn thật ngọt ngào so với cái mặt hắn.</h3>
<h3>Tôi ngập ngừng:<em> “Ừ, sao biết?”</em></h3>
<h3><em>“Nhìn chú em là biết, mới “rình”, cưa gái lần đầu phải hôn?”</em> – Hắn hỏi thăm.</h3>
<h3><em>“Đúng luôn, sao biết?”</em></h3>
<h3><em>“Nhìn là biết rồi, đi chờ con gái tan học mà không hiểu tâm lý gì hết trơn, xem anh mày nè, mang theo 2 ly trà sữa hiệu <span style="color: #ff0000;">XYZ</span> (chưa kiếm được hãng trà sữa tài trợ, liên hệ ORAN gấp nếu có nhu cầu quảng cáo)”</em></h3>
<h3>Tôi la lên: <em>“Ờ, tui không biết, thiếu kinh nghiệm quá xá”</em></h3>
<h3>Vâng chúng tôi gặp nhau lần đầu và như hiểu thấu tâm trạng RÌNH của nhau, cùng<span style="color: #ff0000;"> đồng cảm</span> với nhau dưới góc cây trên con đường đang lất phất mưa này.</h3>
<h3>Rồi hắn phát hiện người yêu hắn, hắn tạm biệt tôi rồi phóng đi như vũ bão. Tôi vẫn căng mắt ra để nhìn đối tượng của tôi và…<span style="color: #ff0000;">KHÔNG THẤY</span>. Tôi gọi cho mật thám đại nội thì nhận được một tin rất RẦU: nhầm ngày. Cô ý học 3,5,7 mà hôm nay là <span style="color: #ff0000;">THỨ 2</span>. Lầm bầm chửi bọn mật thám làm ăn cẩu thả, tôi lủi thủi ra về. Trong lúc đi ngang qua thấy…hắn bị người yêu hắn lấy ly trà sữa chọi vô mặt…</h3>
<h3>Hôm nay là thứ 3, tôi quyết định rình cô ấy tại con đường ấy, tại góc cây ấy nhưng khác biệt lần này là tôi có mang theo 2 ly trà sữa cũng mua từ tiệm <span style="color: #ff0000;">XYZ</span>. Kém 15 phút 9 giờ, tôi hồi hợp chờ đợi thì một chiếc xe <span style="color: #800000;">DREAM THÁI</span> của hãng <span style="color: #800000;">HONDA</span> xe này rất bền và lại sang trọng nữa đậu ngay chỗ tôi. Lại là hắn. Hắn nhe răng cười:</h3>
<h3><em>“Thằng này khù khờ vậy mà ghê ta, mỗi ngày chờ một ẻm, tưởng chỉ có mình tui chứ, em của tui học lớp 2, hôm nay em chú học lớp mấy?</em></h3>
<h3>Tôi ớ một cái rồi trả lời: <em>“Vẫn lớp 1”</em></h3>
<h3><em>“Lần này khá nhen, có mua trà sữa nhá</em>” – Rồi 2 tụi tôi phát lên cười.</h3>
<h3>Rồi hắn lại phát hiện, đối tượng của hắn, hắn chào tôi rồi phóng như điện. Tôi vẫn căng mắt ra nhìn, hết người rồi mà vẫn không thấy đối tượng của tôi. Tôi gọi cho đám mật thám định chửi tụi nó cho tin bậy nhưng tụi nó nói tin rất chính xác. Tôi gọi cho em và lơ lơ xíu:</h3>
<h3><em>“Hôm nay có đi học gì không em?”</em></h3>
<h3><em>“Em hôm nay bị cảm, không đi học, nghỉ tới cuối tuần lận anh, có gì không anh?”</em></h3>
<h3><em>“Có mua em 2 ly trà sữa, đang ở gần nhà em, mang qua luôn nhé!”</em></h3>
<h3>Thế là tôi tức tốc chạy ào đến nhà em và lúc đi ngang … thấy hắn đang bị đối tượng hắn xua đuổi tơi tả.Chạy tới trước cổng nhà em, trà sữa đã tan nước, em bực bội:</h3>
<h3><em>“Đang bị đau họng, uống cái gì”</em> – Rồi em tu một hơi, nói tiếp:</h3>
<h3><em>“Trà sữa chỗ quỷ nào dở òm”</em></h3>
<h3>…</h3>
<h3>…</h3>
<h3>Con đường rình vẫn ở đấy, vẫn là con đường mưa đầy kỷ niệm hằng ngày tôi đi làm về nhưng nó không có 2 kẻ đứng <span style="color: #ff0000;">rình</span> ngày xưa nữa. Tôi ngân nga:</h3>
<h3 style="text-align: center;">“Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường rinh (rình)<br />
Thì anh đã không gặp người</h3>
<h3 style="text-align: center;">Nếu ngày xưa mưa mùa thu rơi trên lối về<br />
Thì anh sẽ không vội qua”</h3>
<p><strong>P/S: Có lẽ vấn đề là tại chỗ bán trà sữa XYZ chăng? </strong></p>
<p><strong>&lt;Tặng Mr Khiêng, người bạn của tôi&#8230;&gt;<br />
</strong><br />
<object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="1" height="1" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="flashvars" value="&amp;autostart=true" /><param name="src" value="http://www.nhaccuatui.com/m/XZsxQQkxhr" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="1" height="1" src="http://www.nhaccuatui.com/m/XZsxQQkxhr" flashvars="&amp;autostart=true" wmode="transparent" quality="high"></embed></object></p>
<h2  class="related_post_title">Những bài liên quan</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/2-phut-ha-he-va-rat-la-phe/" title="2 phút hả hê và rất là phê">2 phút hả hê và rất là phê</a> (4)<br /><small>Hai phút hả hê và rất phê
Tinh sương, cô ấy bước tới ngã ba đường, đắn đo giữa dòng xe:

-       ...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/ket-xe-di-ba-con/" title="Kẹt xe đi bà con!!!">Kẹt xe đi bà con!!!</a> (2)<br /><small>Kẹt xe đi bà con
Sài gòn, thành phố thân yêu của tôi, dù trời nắng hay trời mưa, dù đường ngập hay ...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/chiec-ao-tu-nhan/" title="Chiếc áo tù nhân">Chiếc áo tù nhân</a> (0)<br /><small>Chiếc áo tù nhân
Có bao giờ…
Bạn đang ngồi ở chỗ làm, ở ngôi nhà, ở một quán cà phê hay ở một quán...</small></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://khieng.vn/bedtime/con-duong-rinh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Con đường mưa</title>
		<link>http://khieng.vn/story/short-story/con-duong-mua/</link>
		<comments>http://khieng.vn/story/short-story/con-duong-mua/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 13 Sep 2009 10:54:54 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thành Art</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category>
		<category><![CDATA[buon]]></category>
		<category><![CDATA[Cao thai son]]></category>
		<category><![CDATA[chim]]></category>
		<category><![CDATA[con duong mua]]></category>
		<category><![CDATA[oran]]></category>
		<category><![CDATA[Truyện đọc lúc 0h]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://khieng.vn/?p=760</guid>
		<description><![CDATA[Compose by Khiêng Chim
(Nhớ mở loa khi đọc bài viết này, sẽ cảm nhận được nhiều hơn)



Chú Phó và Sát Thủ tối hôm nay cứ hát bài Con Đường Mưa của Cao Thái Sơn. Khuya nay, trời cũng mưa, lang thang 1 hồi lại nghe bài con đường mưa. 1 mình trong căn phòng trống [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h3>Compose by Khiêng Chim</h3>
<p><em>(Nhớ mở loa khi đọc bài viết này, sẽ cảm nhận được nhiều hơn)</em></p>
<h3><span style="color: #ff0000;"><br />
</span></h3>
<h3 style="text-align: center;"><a href="http://s54.photobucket.com/albums/g100/entytai/?action=view&amp;current=DSC01317-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i54.photobucket.com/albums/g100/entytai/DSC01317-1.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a></h3>
<h3><span style="color: #ff0000;">Chú Phó </span>và<span style="color: #ff0000;"> Sát Thủ </span>tối hôm nay cứ hát bài<span style="color: #ff0000;"> Con Đường Mưa </span>của<span style="color: #ff0000;"> <span style="color: #3366ff;">Cao Thái Sơn</span></span>. Khuya nay, trời cũng mưa, lang thang 1 hồi lại nghe bài con đường mưa. 1 mình trong căn phòng trống lại nghĩ về con đường mưa mùa thu với người con gái tên <span style="color: #ff0000;">Thu</span>.</h3>
<h3>Nếu <span style="color: #3366ff;">ngày xưa</span> bước<span style="color: #3366ff;"> đi</span> nhanh trên <span style="color: #3366ff;">con đường</span> mưa, thì <span style="color: #3366ff;">anh</span> đã không <span style="color: #3366ff;">gặp</span> người. <span style="color: #3366ff;">Sai</span>, nếu như có <span style="color: #3366ff;">quay ngược thời gian</span>. Có trở lại một ngày mưa <span style="color: #3366ff;">hôm ấy</span> thì anh cũng sẽ đưa em về, sẽ hẹn hò, nói nói, cười cười để giờ đây <span style="color: #3366ff;">nghe</span> và <span style="color: #3366ff;">cảm nhận</span> bài con đường mưa.</h3>
<h3>Ta bắt đầu vào 1 <span style="color: #3366ff;">mùa mưa</span>, cùng nhau bước qua 2 <span style="color: #3366ff;">mùa mưa</span>, rồi lại kết thúc trong 1 <span style="color: #3366ff;">mùa mưa</span>. Kẻ ở, người đi, biết ai <span style="color: #3366ff;">buồn</span> hơn ai, làm sao đong đếm được nỗi <span style="color: #3366ff;">buồn</span> của cả 2. Cái <span style="color: #3366ff;">duyên </span>nó đến rồi lại đi thật <span style="color: #3366ff;">ngỡ ngàng</span>. Đêm nay nghe tiếng<span style="color: #3366ff;"> mưa </span>rơi mà a cứ ngỡ như vừa<span style="color: #3366ff;"> hôm qua</span>.</h3>
<h3>Chữ <span style="color: #ff0000;">“tình”</span> chữ <span style="color: #ff0000;">“duyên”</span> đâu dễ gì hội ngộ. <span style="color: #ff0000;">&#8220;Hợp&#8221;</span> rồi lại <span style="color: #ff0000;">&#8220;tan&#8221;</span> là lẽ thường của cuộc sống. Nhưng đoạn đường mà ta đi đã để lại nhiều dấu ấn pha lẫn kỉ niệm buồn.</h3>
<h3>Từng con đường, góc phố, những hàng quán thân quen, và cả những buổi lễ thánh đường ngày chủ nhật giờ chỉ còn 1 <span style="color: #ff0000;">mình anh</span> gom góp từng <span style="color: #ff0000;">mảnh vụn</span> của thời gian.</h3>
<h3>Mượn <span style="color: #ff0000;">nụ cười</span> để ngăn dòng<span style="color: #ff0000;"> nước mắt</span>, ngăn chặn sự <span style="color: #ff0000;">mềm yếu</span>, rung động của <span style="color: #ff0000;">tâm hồn</span> nhiều vết nứt, để một ngày chợt nhận ra <span style="color: #ff0000;">“đêm nay ta lại một mình”</span>.</h3>
<h3>Ngoài kia<span style="color: #3366ff;"> mưa</span> vẫn rơi <span style="color: #3366ff;">âm thầm</span> như nỗi nhớ âm thầm trong con<span style="color: #3366ff;"> tim</span> tôi. Lòng thật <span style="color: #3366ff;">bình yên</span> mà sao buồn thế, giật mình nhìn ra, ồ nắng lên rồi.</h3>
<h3>Giờ đây, a đã nhìn <span style="color: #3366ff;">“con đường mưa”</span> thanh thản và sâu sắc hơn. Con đường mưa hôm nay không còn<span style="color: #3366ff;"> hình</span> ảnh anh,  em, 1 chiếc xe máy <span style="color: #3366ff;">rong ruổi</span> những buổi chiều mưa. Nhưng vẫn luôn <span style="color: #3366ff;">mong</span> cho anh, cho em sẽ giữ mãi những giây phút <span style="color: #3366ff;">ngọt ngào</span> mà ta đã<span style="color: #3366ff;"> vô tình</span> gặp nhau trong một ngày mưa mùa <span style="color: #ff0000;">Thu</span>.</h3>
<p style="text-align: center;"><a href="http://photo.zing.vn/photo/gallery_preview/allsize.8664141.html" target="blank"><img class="aligncenter" src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/w642h/q42008/2009/09/06/11/67491252253546.png" border="0" alt="" width="228" height="172" /></a></p>
<p><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="1" height="1" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><param name="flashvars" value="&amp;autostart=true" /><param name="src" value="http://www.nhaccuatui.com/m/qpUWCe-5-t" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="1" height="1" src="http://www.nhaccuatui.com/m/qpUWCe-5-t" flashvars="&amp;autostart=true" wmode="transparent" quality="high"></embed></object></p>
<h2  class="related_post_title">Những bài liên quan</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/toi-bi-ep-thanh-gay/" title="Tôi bị ép thành GAY">Tôi bị ép thành GAY</a> (6)<br /><small>Tôi bị ép thành GAY
Khi GAY là một điều khá bình thường trong các nước phương Tây và PEDE cũng chẳn...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/2-phut-ha-he-va-rat-la-phe/" title="2 phút hả hê và rất là phê">2 phút hả hê và rất là phê</a> (4)<br /><small>Hai phút hả hê và rất phê
Tinh sương, cô ấy bước tới ngã ba đường, đắn đo giữa dòng xe:

-       ...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/ket-xe-di-ba-con/" title="Kẹt xe đi bà con!!!">Kẹt xe đi bà con!!!</a> (2)<br /><small>Kẹt xe đi bà con
Sài gòn, thành phố thân yêu của tôi, dù trời nắng hay trời mưa, dù đường ngập hay ...</small></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://khieng.vn/story/short-story/con-duong-mua/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>9</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
