<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Khiêng &#187; khoc</title>
	<atom:link href="http://khieng.vn/tag/khoc/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://khieng.vn</link>
	<description>...đem nụ cười kết nối mọi người</description>
	<lastBuildDate>Mon, 26 Jul 2010 14:58:18 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9.2</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Khi ba nó không chịu khóc</title>
		<link>http://khieng.vn/story/nhat-ky/khi-ba-no-khong-chiu-khoc/</link>
		<comments>http://khieng.vn/story/nhat-ky/khi-ba-no-khong-chiu-khoc/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Dec 2009 18:43:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>willbrunice</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhật ký điện tử]]></category>
		<category><![CDATA[khoc]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://khieng.vn/?p=1267</guid>
		<description><![CDATA[Có một câu chuyện…
Đã nghe từ rất lâu, về người cha và đứa con.
“Ngày ngoại nó mất, cả nhà ai cũng khóc, khóc nhiều nhất là má nó. Nó còn non nớt và cũng khóc nhiều lắm nhưng ba nó không khóc, dù chỉ một giọt lệ khẽ rơi.
Cả gia đình cậu, mợ, thím, bác, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Có một câu chuyện…</p>
<p>Đã nghe từ rất lâu, về người cha và đứa con.</p>
<p>“Ngày ngoại nó mất, cả nhà ai cũng<strong><span style="color: #ff0000;"> khóc</span></strong>, khóc nhiều nhất là má nó. Nó còn non nớt và cũng khóc nhiều lắm nhưng ba nó không khóc, dù chỉ một giọt lệ khẽ rơi.</p>
<p>Cả gia đình cậu, mợ, thím, bác, cô, dì trách ba, nó cũng trách. Còn má nó chỉ khóc.</p>
<p>Sau 3 năm, ba nó mở một đại lý gạo cùng ngày giỗ ngoại. Má nó khóc. Ba nó khẽ cười lau nhẹ <strong><span style="color: #ff0000;">nước mắt</span></strong> lăn trên má của má nó.</p>
<p>Nó lại khóc và chạy đến ôm chầm lấy ba vì nó biết: <strong><span style="color: #ff0000;">TIỆM GẠO</span></strong> là ước nguyện của ngoại.”</p>
<p>Và câu chuyện mới thực sự bắt đầu từ một giả thiết: <span style="color: #ff0000;"><strong>PHẢI CHĂNG?</strong></span></p>
<p><strong><span style="color: #ff0000;">Phải chăng</span></strong> một người con có hiếu thường cho rằng mình<em><strong> “bắt buộc phải đau khổ, phải khóc than” </strong></em>khi người nhà qua đời? Càng yêu nhiều thì càng phải khóc thật nhiều, đau khổ thật nhiều. Điều này thuận theo những cảm xúc tự nhiên và để hợp cái gọi là <strong>“SỰ ĐỜI”</strong>. Thế nên có nhiều gia đình thuê cả người khóc mướn đấy thôi.</p>
<p>Yêu thương cha mẹ và cảm xúc đau khổ từ lâu và lâu lắm rồi chúng ta kết hợp chúng lại là<span style="color: #ff0000;"><strong> một</strong></span>.Chúng ta không chấp nhận được một người con hết lòng yêu thương cha mẹ lại có thể không đau đớn cùng cực khi người ấy qua đời.</p>
<p>Với “ba nó”: sự yêu thương là làm những điều mang lại lợi ích và niềm vui thực sự với người mình yêu thương. Thế đau khổ khóc than ở đây không mang lại được gì cho người đã mất. Và nếu như có một thế giới sau  khi chết thì sự khóc than cũng chẳng làm người thân vui lên, hạnh phúc lên.</p>
<p><strong><span style="color: #ff0000;">Khóc</span></strong> vì chính ta muốn níu kéo những kỷ niệm hạnh phúc, vì chính ước mơ được sống mãi trong niềm vui với người đã mất. Khi ước mơ <em><strong>không còn nữa</strong></em>, đó là lúc đau khổ tràn về và là lúc nước mắt tuôn rơi.</p>
<p>Em,</p>
<p>Hãy tiếp tục sống, sống thật tốt, và hoàn thành tâm nguyện mà người đã khuất còn dang dở.</p>
<p>Và nếu yêu thương một ai thì hãy làm những điều mang cho người đó<em><strong> hạnh phúc thực sự.</strong></em></p>
<p>Đừng chờ cho đến khi…</p>
<p align="right">Tặng ba em và em ngày 5/12/2009</p>
<p align="right">
<p>P/S: đừng nói suông với nỗi nhớ, hãy cụ thể nó đi, ngần ngại chi mà không chạy đến bên tôi mà nói rằng: &#8220;Bao anh ăn khuya nhé!&#8221;</p>
<p style="text-align: center;"><object classid="clsid:d27cdb6e-ae6d-11cf-96b8-444553540000" width="425" height="344" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"><param name="allowFullScreen" value="true" /><param name="allowscriptaccess" value="always" /><param name="src" value="http://www.youtube.com/v/BZ2An5BGgNs&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;color1=0x5d1719&amp;color2=0xcd311b" /><param name="allowfullscreen" value="true" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="425" height="344" src="http://www.youtube.com/v/BZ2An5BGgNs&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;color1=0x5d1719&amp;color2=0xcd311b" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"></embed></object></p>
<h2  class="related_post_title">Những bài liên quan</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/oran-va-mai-moi/" title="Oran và mai mối">Oran và mai mối</a> (9)<br /><small>Năm trước, ngồi một mình trong phòng trực. Một bà đồng nghiệp bẽn lẽn hỏi:
"Cháu nè, cô có đứa cháu...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/doi-dien-thoai/" title="Đời điện thoại">Đời điện thoại</a> (5)<br /><small>ĐỜI ĐIỆN THOẠI
Tôi và muội muội tôi trò chuyện

- “Tính đến lúc này, muội xài bao nhiêu chiếc điệ...</small></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://khieng.vn/story/nhat-ky/khi-ba-no-khong-chiu-khoc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Oran và mai mối</title>
		<link>http://khieng.vn/bedtime/oran-va-mai-moi/</link>
		<comments>http://khieng.vn/bedtime/oran-va-mai-moi/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 13 Sep 2009 03:33:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Thành Art</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện đọc lúc 0h]]></category>
		<category><![CDATA[chim]]></category>
		<category><![CDATA[Hài]]></category>
		<category><![CDATA[khoc]]></category>
		<category><![CDATA[oran]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://khieng.vn/?p=755</guid>
		<description><![CDATA[Năm trước, ngồi một mình trong phòng trực. Một bà đồng nghiệp bẽn lẽn hỏi:
&#8220;Cháu nè, cô có đứa cháu gái 18 tuổi, xinh xắn lắm, ở Hà Nội, chuẩn bị đi học may, cháu thích con gái Bắc không, cô giới thiệu cho.
&#8211; Dạ, dạ
&#8220;Nó sắp vào Sài Gòn rồi, cháu dẫn nó đi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Năm trước, ngồi một mình trong phòng trực. Một bà đồng nghiệp bẽn lẽn hỏi:<br />
&#8220;Cháu nè, cô có đứa <span style="color: #ff0000;">cháu gái 18 tuổi</span>, xinh xắn lắm, ở <span style="color: #ff0000;">Hà Nội</span>, chuẩn bị đi học may, cháu thích con gái <span style="color: #ff0000;">Bắc</span> không, cô giới thiệu cho.<br />
&#8211; Dạ, dạ<br />
&#8220;Nó sắp vào<span style="color: #ff0000;"> Sài Gòn</span> rồi, cháu dẫn nó đi chơi rồi 2 đứa làm quen luôn hen.&#8221;<br />
&#8211; Dạ, dạ</p>
<p>6 tháng trước, đi họp tổ dân phố lần đầu, ngồi kế bên là một cụ bà khá quen<br />
&#8220;Nhớ bà không, bà ngoại của<span style="color: #ff0000;"> bé XYZ</span> nè con&#8221;<br />
&#8211;Dạ, dạ<br />
&#8220;<span style="color: #ff0000;">XYZ </span>có con tên là<span style="color: #ff0000;"> JQK </span>được 8 tháng tuổi rồi, <span style="color: #ff0000;">con lấy vợ </span>luôn là vừa rồi&#8221;<br />
&#8211;Dạ, dạ<br />
&#8220;Bà là tổ trưởng tổ dân phố, con biết nhà 123 bán đĩa chứ? <span style="color: #ff0000;">Đứa út xinh</span> lắm, bà tác hợp cho&#8221;<br />
&#8211;Dạ, dạ<br />
&#8220;Nó đang làm ở <span style="color: #ff0000;">công ty ABC</span>, con tìm hiểu công ty đó, rồi con tìm đứa bạn nào gần gần chỗ đó, bà qua thăm dẫn con theo, mình có cớ làm quen luôn, con hén?&#8221;<br />
&#8211;Dạ, dạ. Kế hoạch chu đáo qué.</p>
<p>3 tháng trước, một ngày cuối tuần. Một chị <span style="color: #ff0000;">đồng nghiệp</span> thủ thỉ:<br />
&#8220;Ê, tao có đứa <span style="color: #ff0000;">em gái</span> xinh lắm, lấy điện thoại ra tao đọc số cho&#8221;<br />
&#8211;Dạ, dạ<br />
&#8220;0912 345 678, mày<span style="color: #ff0000;"> nhắn tin</span> hỏi thăm, tao giúp thêm cho&#8221;<br />
&#8211;Dạ, dạ</p>
<p>1 tháng trước, đứa cháu nói với chú nó:<br />
&#8220;Chú ơi! Cháu có <span style="color: #ff0000;">đứa bạn xinh lắm</span>, trắng póc àh, học giỏi ơi là giỏi, lại tài năng nữa vẽ đẹp lắm. Chú thích người <span style="color: #ff0000;">tài năng</span> phải hôn? Cháu giới thiệu cho chú hen?&#8221;<br />
&#8211;Ờ, ờ<br />
&#8220;Nhưng nó <span style="color: #ff0000;">lùn hơn cháu</span> một xíu thôi àh&#8221; (ngoài lề: cháu tui cao <span style="color: #ff0000;">1490 mm</span>)<br />
&#8211;Ói, ói</p>
<p>1 tuần trước, thằng bạn la lối om sòm:<br />
&#8220;Ê, <span style="color: #ff0000;">Oran</span>. Ngủ hoài, <span style="color: #ff0000;">lấy vợ</span> đi mày. Tao giới thiệu cho mày <span style="color: #ff0000;">siêu mẫu</span> nè con&#8221;<br />
&#8211;Ờ, ờ</p>
<p>Hôm qua, ông anh tên là <span style="color: #ff0000;">CÙI BẮP</span> mới than thở:<br />
&#8220;Tụi mình già rồi <span style="color: #ff0000;">ORAN</span> àh! Lấy <span style="color: #ff0000;">CHỒNG</span> là vừa rồi.<br />
&#8211;<strong><span style="color: #ff0000;">Tui cũng nghĩ vậy đó</span></strong>.</p>
<p>HẾT.</p>
<p><span style="color: #ff0000;">Chú thích:</span> <em>Câu chuyện trên có 1% hư cấu: ai tìm ra có thưởng</em></p>
<p><em>Bài học rút ra: chưa nghĩ ra, ai nghĩ ra có thưởng</em></p>
<h2  class="related_post_title">Những bài liên quan</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/toi-bi-ep-thanh-gay/" title="Tôi bị ép thành GAY">Tôi bị ép thành GAY</a> (6)<br /><small>Tôi bị ép thành GAY
Khi GAY là một điều khá bình thường trong các nước phương Tây và PEDE cũng chẳn...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/cai-sandwich-cuoi-cung/" title="Cái sandwich cuối cùng">Cái sandwich cuối cùng</a> (5)<br /><small>Cái sandwich cuối cùng
++ Thứ hai, 7 giờ sáng, dừng xe tại một tiệm bánh đông đúc, một cô nhân viên...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/2-phut-ha-he-va-rat-la-phe/" title="2 phút hả hê và rất là phê">2 phút hả hê và rất là phê</a> (4)<br /><small>Hai phút hả hê và rất phê
Tinh sương, cô ấy bước tới ngã ba đường, đắn đo giữa dòng xe:

-       ...</small></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://khieng.vn/bedtime/oran-va-mai-moi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>9</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đời điện thoại</title>
		<link>http://khieng.vn/bedtime/doi-dien-thoai/</link>
		<comments>http://khieng.vn/bedtime/doi-dien-thoai/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 11 Sep 2009 15:30:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Orantino</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện đọc lúc 0h]]></category>
		<category><![CDATA[cellphone]]></category>
		<category><![CDATA[Hài]]></category>
		<category><![CDATA[iphone]]></category>
		<category><![CDATA[khoc]]></category>
		<category><![CDATA[nokia]]></category>
		<category><![CDATA[orantino]]></category>
		<category><![CDATA[samsung]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://khieng.vn/?p=738</guid>
		<description><![CDATA[ĐỜI ĐIỆN THOẠI
Tôi và muội muội tôi trò chuyện
- “Tính đến lúc này, muội xài bao nhiêu chiếc điện thoại rồi”
- “Nhiều quá kể không xuể, nhiều lắm cơ”
- “Thì cứ kể”
-  “Đầu tiên trong đời xài Nokia 3120, một model thôi xài đến 3 lần vì bị đạo chích nó chích chỉa chôm hoài. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: center;">ĐỜI ĐIỆN THOẠI</h2>
<p>Tôi và muội muội tôi trò chuyện</p>
<p><em>- “Tính đến lúc này, muội xài bao nhiêu chiếc điện thoại rồi”</em></p>
<p>- “Nhiều quá kể không xuể, nhiều lắm cơ”</p>
<p><em>- “Thì cứ kể”</em></p>
<p>-  “Đầu tiên trong đời xài<em> <strong>Nokia 3120</strong></em>, một model thôi xài đến 3 lần vì bị đạo chích nó chích chỉa chôm hoài. Xui quá không xài nữa chuyển qua <strong><em>N6030 </em></strong>nhịn đói nhịn khát để mua với giá <strong>2 triệu</strong> mí (con gái có thể mua điện thoại để giảm cân bạn nhỉ), rồi qua<em> <strong>X200</strong></em>. Nghèo khó rớt xuống <strong><em>A800</em></strong>, rồi lại lên <strong><em>N7610</em></strong>. Chuyển một số thì xuống <strong><em>N6100</em></strong>. Bị hư chuyển qua <strong><em>C168</em> </strong>(very thích). Rồi bị đạo chích nó chích tiếp”… &lt;dừng lại một chút để khóc&gt;</p>
<p>- “Rút kinh nghiệm không mua cái giống nữa đổi sang <strong><em>E690</em></strong>. Xài chán chuyển <strong><em>N1208</em></strong>, rồi thành <strong><em>1110i</em></strong> (hiện còn xài), rồi được tặng thêm <strong><em>N2620</em></strong>. À, ngòai ra còn có xài:<em> <strong>K300i</strong></em><strong>, <em>N6110</em> </strong>và<strong> <em>N6300</em></strong>”.</p>
<p>- “Đó là toàn bộ quá trình của muội đó, còn tỷ <strong>ORAN</strong>?”</p>
<p>Tôi ngậm ngùi:</p>
<p><em>- “Câu chuyện (điện thoại) của đời tôi là một câu chuyện ngắn ngủi, buồn tẻ và buồn bã”</em></p>
<p>Câu chuyện bắt đầu từ:</p>
<p>Suốt 4 năm đại học, tôi chưa hề biết đến 4 từ điện thoại di động. Trong lúc đó, tôi nhìn bạn bè tôi từng đứa, từng đứa một, lần lượt ra đi…ý quên…từng bước sắm điện thoại (trắng đen). Và đau buồn hơn cả là tôi có để ý một cô bé xinh lắm cơ. Cũng có một tên bạn để ý luôn. 2 đứa cạnh tranh (không công bằng). Nó có điện thoại nhắn tin lia chia, tôi…viết thư gấp máy bay <strong>THẢ TRỜI</strong>, gửi lời vào gió (có ma mới nghe). Sau một thời gian, ngày tôi thấy tin nhắn của cô bé gửi cho nó với 2 chữ <strong>“ANH YÊU</strong>”, là tôi biết ngày đó <strong>U TỐI</strong> và <strong>KHÓC</strong>.</p>
<p>Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi được đặc cách ở lại trường vô thời hạn, mang một cái nghề gọi là <strong>GÕ ĐẦU TRẺ</strong>. Và dĩ nhiên ngày đầu đi làm, các thầy, cô sẽ hỏi tôi số điện thoại của mày là bao nhiêu? Tiêu tiêu, lẽ tôi đọc cái số điện thoại bàn ra sao? Thế thì giang hồ coi ra gì.</p>
<p>Cũng may lúc đó, có quen một thằng nhóc nhà kế bên. Bà cô nó đi nước ngòai có tặng nó 1 cái điện thoại. Bằng <em>&#8220;trình giao tiếp&#8221;</em>, tôi lấy cái điện thoại của nó về xem thử và bỏ <strong>SIM</strong> vào luôn.</p>
<p>Buổi giao ban đầu tiên, ông Thạc sĩ hỏi số của tôi rồi nhá vào. Rồi ổng nhìn lên trời và thốt lên rằng:</p>
<p><strong><em>“Từ ngày tao làm ở trung tâm nhập hàng điện thoại, chưa thấy cái điện thoại nào như của mày”</em></strong></p>
<p>Và cũng vì lẽ đó, ổng nhận tôi làm đệ tử.</p>
<p>Mà cũng đúng thôi, khi ổng vừa nhá vào, điện thoại<span style="color: #00ccff;"> <strong>MÀU TRẮNG SỮA</strong></span>, loại gập, reo lên, thế là đằng trước mặt nó, một loạt các đèn bự bự đủ màu sắc (y như đèn vũ trường) sáng lấp lánh, chạy vèo vèo như điện, rồi nhảy theo chuông nữa chứ. Tôi cũng chưa thấy cái điện thoại nào xí xọn như nó. Hiệu của nó là <strong><em>O…xi già</em></strong> (chả đuợc O2 nữa)</p>
<p>Xài được 3 ngày thì thằng nhóc kế bên nhà kéo đàn em nó qua đòi lại. Nể tình hàng xóm, tôi trả lại nó và tiếp tục bằng &#8220;<em>trình giao tiếp&#8221; </em>tôi sang nhà bà dì mượn cái điện thoại của bả. Một cái<strong> <span style="color: #0000ff;">Nokia</span></strong> giá <strong>800k</strong>, cho mượn 1 tháng, trả trong tháng lương đầu tiên (khởi nghiệp lương tôi là <strong>1 triệu 800k</strong>)</p>
<p>Điện thoại này cũng ngon, nhưng nó có một cái đặc điểm là<strong> PIN</strong> bị bệnh <strong>PHÙ</strong>. Không hiểu sao càng lúc càng <strong>PHÙ</strong>. Tưởng là bệnh nhẹ, nào ngờ có lúc đang gọi điện thoại với các thầy sếp, thì nó <strong>PHÙ</strong> lên, văng cả cái nắp đậy đằng sau. Nên bị các thầy cho <strong>PHÙ MỎ</strong> luôn.</p>
<p>Làm được 2 tháng tôi vào biên chế, lương từ thuê bao theo tháng <em>(1 chai 800k)</em> thì thêm khoản gọi nhiêu tính nhiêu (tính thêm tiền dạy, tiền canh thi, chấm bài, tiền phát thẻ vào lớp, tiền trò chuyện với phụ huynh, ,…), thế là quyết định mua một cái không bị bệnh <strong>PHÙ</strong>. Dạo một vòng tôi ghé vào tiệm <span style="color: #800000;"><strong>SAMSUNG</strong></span> ở gần hồ <strong>CON RÙA</strong></p>
<p>Một cô tiếp viên mặc áo đồng phục đen ra tiếp tôi. Cô ta thông báo có sản phẩm cực mới ra lò là <strong><em>X700</em></strong>, dòng này rất thời trang, đầy đủ các tính năng như nghe nhạc số dzách, răng xanh (Bluetooth), chụp hình và xoay (tính năng này tôi thích nhất, ai muốn biết găp tôi, tôi biểu diễn cho xem), gọi nghe rất ư là tốt. Thế là tôi kêu cô bé bật 1 bài nhạc lên tôi nghe xem số dzách như quảng cáo không. Cô bé bật lên, tôi cầm điện thoại dí vào lỗ tai à <strong>CHẲNG NGHE THẤY GÌ CẢ</strong>, nhưng màn hình nó thì mềm chứ không có cứng như cái điện thoại cũ.</p>
<p>Cầm một hồi, tôi định thắc mắc là tại sao không nghe thấy gì, thì mới phát hiện… <span style="color: #ff0000;"><strong>CẦM NHẦM TAY</strong></span> cô bé bỏ lên lỗ tai. Vì vậy, tôi quyết định về nhà gom tiền mua cho bằng được chiếc điện thoại siêu cấp đó.</p>
<p>Cày ngày cày đêm, làm từ 6h sáng đến 9h tối, (bồng em, xoa bóp là làm láng), ở trường còn ông bảo vệ là còn tôi. Vì tình yêu cái <strong><em>X700</em></strong> (yêu thiệt), chỉ trong một tháng tôi đạt số tiền là <strong>6 triệu</strong>. Sư phụ tôi cũng nhìn trời mà nói: “Chưa thấy ai siêng năng, chăm chỉ như mày, mày giỏi”. Thế là tiếp tục nhận tôi làm đệ tử ruột, truyền hết nghề.</p>
<p style="text-align: center;">(NHẤN SANG TRANG ĐỂ QUA PHẦN 2)</p>
<h2  class="related_post_title">Những bài liên quan</h2><ul class="related_post"><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/2-phut-ha-he-va-rat-la-phe/" title="2 phút hả hê và rất là phê">2 phút hả hê và rất là phê</a> (4)<br /><small>Hai phút hả hê và rất phê
Tinh sương, cô ấy bước tới ngã ba đường, đắn đo giữa dòng xe:

-       ...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/ket-xe-di-ba-con/" title="Kẹt xe đi bà con!!!">Kẹt xe đi bà con!!!</a> (2)<br /><small>Kẹt xe đi bà con
Sài gòn, thành phố thân yêu của tôi, dù trời nắng hay trời mưa, dù đường ngập hay ...</small></li><li><a href="http://khieng.vn/bedtime/chiec-ao-tu-nhan/" title="Chiếc áo tù nhân">Chiếc áo tù nhân</a> (0)<br /><small>Chiếc áo tù nhân
Có bao giờ…
Bạn đang ngồi ở chỗ làm, ở ngôi nhà, ở một quán cà phê hay ở một quán...</small></li></ul>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://khieng.vn/bedtime/doi-dien-thoai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
